» Forums
Site được cập nhật vào: 2010-09-07 18:11:35
Diá»…n đàn VietUtahNews :: Xem chá»§ đỠ- HỘI Äá»’NG CHUỘT
 Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Nhóm làm việcNhóm làm việc   Thông tin cá nhânThông tin cá nhân   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Äăng nhậpÄăng nhập 

HỘI Äá»’NG CHUỘT
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... 11, 12, 13, 14, 15, 16  Trang kế
 
gá»­i bài má»›i   Trả lá»i chá»§ đỠnày    Diá»…n đàn VietUtahNews -> Truyện
Xem chá»§ đỠtrước :: Xem chá»§ đỠkế  
Tác giả Thông điệp
LYNHAN
Äại Tướng
Äại Tướng


Ngày tham gia: Apr 14, 2006
Bài gửi: 329

Bài gá»­igá»­i: 26.12.2009    Tiêu Ä‘á»: Trả lá»i vá»›i trích dẫn ná»™i dung bài viết này

Hai Trung mệt nhoài do di chuyển nhá»c nhằn suốt ngày, tinh thần căng thẳng do trãi qua những giây phút băn khoăn. Nhá» thế hai Trung tìm giấc ngá»§ má»™t cách dể dàng. Chàng nằm xuống là ngá»§ ngay.Song chợp mắt ngá»§ say chừng vài tiếng đồng hồ, hai Trung chợt bừng tỉnh giấc bởi nhiá»u tiếng nổ lá»›n quá gần,cảm tưởng như rung chuyển cả căn phòng chàng Ä‘ang nằm ngá»§.Tiếp theo là súng nổ dòn dả và dai dẳng.Trung nghÄ© hỠđánh nhau má»™t cách căng thẳng, từ hôm qua tá»›i giá» vần còn tiếp diển.Từ đó trở Ä‘i,Trung không tài nào tìm lại giấc ngá»§ đầu hôm.Chàng cứ miên man suy nghÄ©, liệu cuá»™c chiến có kết thúc hay không.Nếu tình trạng nầy kéo dài, chàng phải nằm chá» dài dài không biết đến bao giá» má»›i hoàn thành công tác. Chiến sá»± diển ra ác liệt như vậy, đâu có ai rảnh làm việc vá»›i mình.Biết đâu mình còn phải di chuyển lung tung để lánh nạn không biết chừng.Trá»i chưa sáng hẳn Trung đã nhảy khá»i giưá»ng. Trung Ä‘i tá»›i Ä‘i lui trong phòng, không biết làm gì.Tâm hồn chàng thêm nung nấu khi nghe tiếng súng vá»ng lại lúc gần, lúc xa.Trung đóan phạm vi giao tranh rá»™ng lá»›n tức là đơn vị đánh nhau không nhá».Sá»± suy luận khiến Trung hoang mang hÆ¡n. Chẳng lẻ những đơn vị lá»›n cá»§a Việt Minh từ quân khu 9 kéo vỠđây hoạt động hay sao? Vùng trung tâm đồng bằng Hậu Giang nhất là vùng Thất SÆ¡n, nÆ¡i có nhiá»u đơn vị Hòa Hảo phối trí chằng chịt khắp nÆ¡i.Hầu như lá»±c lượng Việt Minh chỉ phát triển ở mức du kích địa phương.Còn phía bên Äồng Tháp Mưá»i, các đơn vị Việt Minh chỉ loanh quanh ở miệt Tiá»n Giang.Hai Trung nhận định đây là má»™t chuyển biến quan trá»ng trong việc tranh giành địa bàn giữa Việt Minh và các đơn vị giáo phái. Tính tò mò và lòng hiếu kỳ thúc đẩy, Trung quên phắt những dặn dò hồi hôm cá»§a ngưá»i trung niên.Nên khi tiếng súng im bặt là hai Trung len lá»i bước ra khá»i nhà. Chàng Ä‘i men theo triá»n núi, tìm nÆ¡i kín đáo, ve ra ngoài để tiện việc quan sát hiện trưá»ng phía dưới chân núi. Trung ngạc nhiên hết sức. Trước mặt chàng những chấm Ä‘en Ä‘ang di động vá» hướng tây.Rá» ràng các đơn vị nghÄ©a binh Ä‘ang mở rá»™ng đội hình hành quân lục soát trên các cánh đồng hoang hóa giữa các rặng núi để truy kích địch quân. Hai Trung thở phào nhẹ nhá»m do nghÄ© rằng trận đánh Ä‘ang tá»›i hồi kết thúc, tức là chàng không phải chỠđợi lâu hÆ¡n.Hai Trung vui vẽ trở lại nÆ¡i tạm trú, nhưng đã trể.Chàng cảm thấy há»ng súng Ä‘ang dí vào lưng,vá»›i cảm giác vừa Ä‘au vừa lạnh.
-Äứng lại và đưa tay lên trá»i.
Hai Trung không chút chậm trể đưa tay lên trá»i.Chàng cảm thấy có hai bàn tay Ä‘ang nắn lục soát ngưá»i chàng, từ 2 vai cho đến tận bàn chân.Sau đó hai tay chàng bị kéo ngoặc phía sau và bị trói lại bằng dây luá»™c loại nhá».
-Tôi đang ở khu tạm trú chỠlàm việc.
-Anh vi phạm tiêu lệnh, đi vào vùng cấm.
-Tôi chỉ vô tình thôi. Sáng dậy muốn đi tập thể dục một chút.
-Anh nói láo! Tập thể dục ở đó chỉ té núi chết thôi.
-Tôi tập xong, muốn đứng nhìn xuống núi má»™t chút cho khuây khá»a.
-Anh sẽ trình bày với an ninh sau.GiỠanh đi với tôi vỠtrụ sở an ninh. Bước!
Hai Trung ngoan ngoản Ä‘i theo lệnh cá»§a ngưá»i Ä‘iá»u khiển từ phía sau.
-Quẹo trái, đi thẳng.
-Rẻ phải, đi tiếp.
Hai ngưá»i tá»›i má»™t cái láng bằng lá, được dá»±ng dưới tàng cây mít sum suê, phá»§ lá che kín cả vùng rá»™ng lá»›n.Tại đây hai Trung gặp má»™t thanh niên vậm vở, trạc chừng 30, mặc áo treilli cÅ©, banh nút để lá»™ khuôn ngá»±c nở nang, Ä‘ang ngồi sau má»™t cái bàn, ghép lại bằng những tấm ván xẽ đôi má»™t thân cây tròn, còn để vá».
-Anh tư, tên nầy đang dỠthám tôi bắt tại trận.Anh giãi quyết đi.
-Lấy ghế cho hằn ngồi.
-Dạ.
Anh nghĩa binh lấy chiếc ghế đẩu đưa gần lại chổ hai Trung đang đứng.Thanh niên nhìn thẳng hai Trung nói.
-Anh ngồi xuống và thành thật nói anh là ai? Äến đây vá»›i mục đích gì?
Hai Trung ngồi xuống ghế.Ngưá»i thanh niên ra lệnh.
-Mở trói cho hắn!
Hai Trung được mở trói.Chàng lấy tay xoa bóp lẩn nhau cho máu chảy Ä‘iá»u hòa.
-Anh nói mau đi, tại sao?
-Thưa xếp!
-Ở đây không có xếp gì hết.
-Xin lổi tôi quen miệng.Tôi là ngưá»i cá»§a Tổng Hành Dinh mang thÆ¡ cá»§a ngài Tổng Tư Lệnh gởi cho ông Ba. Tôi Ä‘ang ở tại nhà tạm trú chá» gặp ngưá»i phụ trách để làm việc.
-Anh có đưá»c dặn dò những qui định trong khu vá»±c tạm trú?
-Dạ có.
-Sao anh cố tình vi phạm Ä‘iá»u cấm ở đây.
-Thú thật suốt đêm tôi nghe súng nổ nhiá»u qua nên tò mò, sáng ra muốn nhìn xuống dưới coi có gì xãy ra hồi hôm, nên má»›i bị mấy anh bắt gặp.
-Anh cÅ©ng là dân nhà binh vá»›i nhau sau không hiểu tiêu lệnh nghiêm khắc như thế nào.May anh không bị nổ súng má»›i còn mạng. Ngưá»i ta dặn dò anh là muốn bảo vệ cho anh, có hiểu không?
-Tôi hiểu, xin lổi, đây là vi phạm của tôi.
-Nhưng vi phạm không thể xin lổi suông.Tôi cÅ©ng không có quyá»n tha lổi cho anh.Bây giá» tôi buá»™c lòng phải giam anh, chá» cấp thẩm quyá»n giãi quyết.Anh thông cảm.
Ngưá»i thanh niên nói xong, quay sang anh nghÄ©a binh. Khoát tay.
-Dẩn đi!
Hai Trung đứng lên ngơ ngác, im lặng.
-Anh đi theo tôi.
Anh ta dẩn Hai Trung đưa vào phòng giam được thiết lập trong má»™t hang đá.Anh bị đẩy vào nhốt chung vá»›i những ngưá»i bị giam do vi phạm khu cấm. Hai Trung còn Ä‘ang ngÆ¡ ngác, mắt chưa thấy rá» mặt ngưá»i đồng cảnh, Ä‘ang bu quanh anh há»i han, do chưa thích nghi vá»›i ánh sáng trong phòng còn má» má». Hai Trung chưa biết trả lá»i ra sao trước câu há»i cá»§a những ngưá»i đồng cảnh.
-sao phải vào đây?
-Anh buôn bán gì vào tới đây để hỠbắt?
-Bên ngoài có đụng nhau không mà sung nổ quá vậy?
-Bá»n Pháp vào tá»›i rồi phải không?
Hai Trung từ từ nhìn thấy được những khuôn mặt xung quanh.Hai Trung Ä‘oán ngay, biết há» chỉ là những ngưá»i nông dân vùng lân cận, Ä‘i kiếm sống, lạc vào khu cấm nên bị giá»­ thôi.
-Tôi cũng như mấy anh thôi, lở chân vào đây nên bị giam thôi.Súng nổ như vậy chắc là hỠđánh nhau, nhưng tôi không biết gì hơn. Cũng vì tò mò muốn biết nên mới bị bắt đó.
Má»i ngưá»i ồ lên.Lý do bị bắt má»i ngưá»i tuy có khác nhau, nhưng ai cÅ©ng vì tò mò mà ra cả.Má»i ngưá»i tản ra để yên cho hai Trung vì không hy vá»ng tìm biết thêm ở con ngưá»i cÅ©ng ú á»› như mình.Hai Trung tìm má»™t góc phòng trống vắng ngồi xuống, thả 2 chân ra trên sàn, lưng dá»±a vào vách đá.Không khí trong phòng im lặng.Má»i ngưá»i tiếp tục sinh hoạt Ä‘ang bá» dở, không tập trung vào hai Trung.Hai Trung nhắm nghiá»n đôi mắt, dưá»ng như muốn tập trung suy nghÄ©, đối phó vá»›i những tình huống sắp xãy đến cho mình trong tương lai. Song có má»™t ngưá»i vẩn ngồi yên theo dõi hai Trung từ lúc má»›i xuất hiện.Hắn ngồi chá» cho má»i ngưá»i không còn quan tâm tá»›i hai Trung, má»›i lặng lẻ đến ngồi bên cạnh.Hắn quan sát ngưá»i xung quanh coi có ai để ý hắn ta hay không?Phòng giam giỠđây trở lại không khí ồn ào.Ngưá»i ta nói cưá»i vá»›i nhau vang râng.Hắn yên tâm đưa tay vổ nhẹ vai hai Trung há»i.
-Trung! Chú vào đây gặp tôi phải không?
Hai Trung mở choàng mắt ra, quay sang nhìn ngưá»i vừa vổ vai.
-Ủa ông Mưá»i! Ông ở đây sao! Ở nhà lo lắng cho ông quá.
-Tôi ở đây cũng bình yên, chỠngày hỠgiãi quyết thả ra thôi.Ở nhà không thay đổi phải không?
-Xếp lên thiếu tá rồi. Lấp Vò có quyá»n quận trưởng rồi.Tôi thăng đại úy đưa vá» tỉnh tăng phái cho Uỹ Ban Phát Triển Äá»i Sống do thầy cai tổng Há»™i làm chá»§ tịch.
-Thá»i gian không lâu mà có quá nhiá»u thay đổi. Sao chú lại vào đây.
-Tôi mang thư của ông Tổng gởi cho ông Ba.
-Sao lại bị giam ở đây.
-Tôi rá»i khu tạm trú, Ä‘i lại tứ tung, bị an ninh bắt nhốt vào đây.
-Xác minh xong hỠthả chú ra thôi.
-Sao ông Mưá»i bị giá»­ ở đây lâu quá vậy?
-HỠnghi tôi làm gián điệp.
-Há» không biết ông là ngưá»i cá»§a ông Tổng hay sao?
-Há» biết và cho ngưá»i xác minh xong.
-Sao lại đối xử đồng đạo vừa là chiến hữu của mình như vậy, thật quá đáng.
-HỠchưa xác định được duyên cớ và nguyên nhân khiến tôi vào đây.
-Ông không khai hết cho hỠbiết hay sao?
-Tôi khai hết má»™t cách thành thật, nhưng há» Ä‘iá»u tra không thấy cà Quế lá»™ ra bất cứ hành vi nào, chứng tỠông ta bất mản.Há» thấy cà Quế thăng cấp nên nghi ngá» tôi vào đây dá» thám cho ai đó.Há» muốn tôi thành thật khai ra sẽ được tha thứ.Nhưng tôi biết gì mà khai.
-Thì ra vậy.Ông Mưá»i Ä‘ang trong hoàn cảnh “ tình ngay lý gian “.Thật há» khó thả ông ra khi chưa nắm chắc được ngay tình cá»§a ông.Song công tác tôi thành công chắc ông Mưá»i được thả ra má»™t cách chắc chắn.
-Công tác gì đó?
-Tôi là ngưá»i bắt liên lạc để tổ chức thương thảo tạo Ä‘iá»u kiện đưa tướng Vinh qui thuận quốc gia.
-Việc lớn như vậy lận sao?
-Äó là chá»§ ý cá»§a ông tỉnh trưởng Thông. Ông ta muốn hậu thuẩn cho việc thống nhất lá»±c lượng Hòa Hảo để tạo sức mạnh bình định Việt Minh.
-Ngưá»i Pháp không muốn làm, sợ ông ta không làm nổi.
-Ông ta muốn gầy dá»±ng thá»±c lá»±c quốc gia để thoát khá»i ảnh hưởng ngưá»i Pháp.
-Dù sao ông ta cũng chỉ là viên chức địa phương.
-Nhưng uy tín cá nhân của ông ta bao trùm cả trung ương.
-Cầu mong ông ta làm nên chuyện. Còn phía trung tá Huê ra sao?
-Ông ta, ngoài việc làm gạch nối giữa ông Tổng và tỉnh trưởng còn là một cộng sự viên đắc lực của tình trưởng Thông.
-Quân số nhà ngươi còn ở đại đội 11 không?
-Tôi Ä‘ang thuá»™c quyá»n quản trị cá»§a văn phòng Äại diện Huê.
-Ai trả lương cho cậu.
-Tôi chưa rá» nhưng tôi có lãnh thêm tiá»n công tác cá»§a bên tỉnh.
Mưá»i Méo cưá»i to.
-Tiá»n vào ra nÆ¡i nguy hiểm chá»› gì.
Hai Trung cưá»i khá»a lấp.
-chắc như vậy quá.
Câu chuyện 2 ngưá»i đứt Ä‘oạn khi có tiếng động xôn xao ngoài cá»­a.Bên ngoài có tiếng mở khóa. Cánh cá»§a phòng giam mở rá»™ng. Má»™t ngưá»i xuất hiện nÆ¡i cá»­a.Hai Trung thấy ngưá»i trung niên hôm qua trở lại.Hai Trung thầm nghÄ© có lẻ hắn trở lại mang mình ra.Hai Trung quay sang Mưá»i Méo nói.
-Hắn đến lãnh tôi ra chắc.Ông ở lại mạnh khõe. Chắc cũng sắp vỠrồi.
-Cám ơn.
-Ai tên Trung đâu?
Hai Trung đứng lên, đưa tay cao lên trá»i.
-Tôi đây!
-Tôi nhận anh trở lại nhà tạm trú.
Nhá»­ng ngưá»i tù nghe 2 tiếng tạm trú bắt đầu nhao nhao lên.
-Thằng nầy nói xạo với mình đó.
-Mày đâu giống chúng tao.
Hai Trung Ä‘i thẳng ra cá»­a, không quên quay lại chấp 2 tay nắm quyá»n, xá dài và nói.
-Xin lổi quý ngài.
Anh ra tá»›i cá»­a. ngưá»i trung niên đẩy nhẹ ở vai.
-Anh không nghe lá»i tôi nên má»›i xãy ra cá»› sá»±.
Tiếng đóng cá»­a má»™t cái rầm vang lên phía sau Hai Trung.Anh tươi cưá»i xin lổi ngưá»i trung niên.
-Tôi chỉ tò mò muốn biết cái gì xãy ra dưới chân núi thôi.
-Anh không được phép bước ra khá»i nhà tạm trú.Nếu không có ngưá»i muốn gặp anh, chắc tôi để anh ở đó vài hôm, nếm cho đũ mùi vị mất tá»± do.
-Ở nhà tạm trú tôi cũng đâu có tự do.
-Khu quân sá»± Ä‘á»u như vậy.
Hai Trung yên lặng theo sau ngưá»i trung niên má»™t cách ngoan ngoãn. Vá» tá»›i nhà, ngưá»i trung niên vẩn đứng ngoài nói.
-Anh chuẩn bị chừng 1 tiếng nữa tôi đưa ngưá»i tá»›i gặp anh.
-dạ.
Äúng hẹn ngưá»i trung niên đưa đến má»™t thanh niên, dáng ngưá»i nho nhã.Hai Trung thầm nghÄ© đây cÅ©ng là loại lính văn phòng như mình chắc.Hai ngưá»i bước hẳn vào nhà.Ngưá»i trung niên giá»›i thiệu.
-Äây là đại úy Trang, sÄ© quan thư ký cá»§a ông tướng.
Hai Trung lịch sư cúi đầu chào.
-kính chào đại úy.
Ngưá»i thanh niên trắng trẽo, vá»›i đôi mắt to và sang, đưa tay ra bắt tay hai Trung.
-Anh cấp bậc gì bên Tổng Hành Dinh?
-Dạ, đại úy.
-Chào đại úy Trung.Äại úy ở bá»™ phận nào.
-Thưa tôi ở văn phòng Trung tá Huê.
-Tôi biết nhiá»u ngưá»i ở văn phòng trung tá nhưng chưa gặp đại úy ở đó?
-Lúc trước tôi ở dưới đại đội.
-Thì ra vậy.Äại úy tốt nghiệp ở đâu?
-Tôi tốt nghiệp khóa đặc biệt, trưá»ng quân bị Cái Vồn và collège Cần ThÆ¡.
-Tôi cÅ©ng là dân collège Cần ThÆ¡ nhưng chỉ há»c khóa quân chính cá»§a nghÄ©a binh thôi.
Hai ngưá»i từ đó trao đổi vá»›i nhau bằng tiếng Pháp.Ngưá»i trung niên không hiểu được phải châu mày nhưng không dám bá» Ä‘i.
-Tôi mang thư của ông Tổng gởi cho ông tướng nhỠđại úy chuyển hộ lên trên.
-Äại tá tham mưu trưởng nhá» tôi xuống nhận lá thư đó.
Hai Trung lục túi xách mang ra lá thư đưa cho đại úy Trang.Äại úy Trang nhận lá thư xong nói.
-Tôi xin phép mang thư vỠtrình lên ngay không được chậm trể. Hẹn gặp lại khi khác.
-Dạ, xin phép đại úy. Äại úy Trang quay sang ngưá»i trung niên nói.
-Chú nên để đại úy Trung Ä‘i đứng thong thả má»™t chút, ngưá»i nhà không sao đâu.
-dạ.
-Tôi có một yêu cầu không biết đại úy có giúp được không?
-Yêu cầu gì đó?
-Tôi có má»™t chiến hữu bị giá»­ ở đây mấy tháng do tá»™i tình nghi làm gián Ä‘iệp.Ông ấy bị oan tình, là má»™t ngưá»i hùng vừa đánh vá»›i Việt Minh trong trận Bù Hút vừa qua. Kính xin đại úy cứu xét lại trưá»ng hợp cá»§a ông ta. Gia đình ông ấy Ä‘ang lo lắng vô cùng.
-Tên gì đó?
-Dạ Mưá»i Méo, đại đội phó đại đội 11.
-ÄÆ°á»£c rồi! Äể tôi trình đại tá xem xét lại.
-Cám ơn đại úy.
-Chưa kết quả, cám ơn gì.Thôi xin kiếu.
Äại úy Trang bắt tay hai Trung má»™t cách nồng nhiệt trước chi bước ra ngoài.Ngưá»i trung niên bước theo đại úy Trang má»™t lát trở lại nói.
-Äại úy có thể Ä‘i lại chút đỉnh trong khu vá»±c.Tôi đã thông báo cho an ninh rõ rồi. Nhưng đại úy không nên Ä‘i xa quá sợ nguy hiểm.Nếu cần nên thông báo trước vá»›i an ninh, há» cá»­ ngưá»i theo bảo vệ cho đàng hoàng.
-Cám ơn, tôi không có nhu cầu đi xa đâu.
-Chào đại úy.
Ngưá»i trung niên nói xong bước ra ngoài Ä‘i mất.
( còn tiếp)
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên
LYNHAN
Äại Tướng
Äại Tướng


Ngày tham gia: Apr 14, 2006
Bài gửi: 329

Bài gá»­igá»­i: 27.12.2009    Tiêu Ä‘á»: Trả lá»i vá»›i trích dẫn ná»™i dung bài viết này

Ngày hôm sau hai Trung được má»i lên văn phòng đại tá tham mưu trưởng. Hai Trung được hướng dẩn Ä‘i theo con đưá»ng trãi sá»i, tương đối bằng phẳng, dẩn lên phía trên.Sau khi Ä‘i qua nhiá»u dốc núi, hai Trung vào má»™t ná»n đá bằng phẳng, không biết do thiên nhiên hay bàn tay đẻo gá»t cá»§a con ngưá»i.Những ná»n đá như vậy, ngưá»i Ä‘á»i thưá»ng gá»i là sân tiên.Theo truyá»n thuyết trên núi cao có những vuông đá bằng phẳng để tiên ông nhân lúc rãnh rổi, tụ tập vui chÆ¡i, đàm đạo, đấu cá»...Ngược lại nÆ¡i không xa, có những hồ nước trong vắt, cây lá bao bá»c xinh tươi, lại là nÆ¡i các tiên nữ xuống trần đùa giởn, tắm rá»­a cho thá»a thích.Hai Trung thấy má»™t căn nhà sàn lợp bằng tranh lá , rất khang trang và khoáng đạt.Hai Trung thầm nghÄ© chắc đây là bá»™ chỉ huy cá»§a lá»±c lượng nghÄ©a quân. Hai Trung leo lên cầu thang vào nhà.Hai Trung vào căn phòng nhá» phía trước.Má»™t nhân viên trá»±c lể phép tiếp đón hai Trung.
-Äại úy chịu khó ngồi má»™t tý, chá» ngưá»i vào thông báo cho đại tá.
Không bao lâu đại úy Trang tất tả ra đón hai Trung.
-Chào đại úy!
-Chào! Äại tá Ä‘ang chỠđại úy bên trong.
Hai Trung đứng lên theo đại úy Trang vào bên trong.Hai Trung thấy má»™t ngưá»i khoảng ngá»§ tuần, dáng dẻ quắt thước, tóc há»›t cao và bạc muối tiêu, mặc bá»™ đồ bà ba màu Ä‘en bình thưá»ng nhưng không làm giảm sá»± uy nghi.Ông ta ngồi nÆ¡i chiếc bàn vuông đặt giữa phòng.Thấy ngưá»i vào, ông ta ngước lên nhìn và tươi cưá»i.Äại úy Trang nhanh nhẩu giá»›i thiệu.
-Äây là đại tá Tâm, tham mưu trưởng.
Äồng thá»i quay ra chỉ hai Trung nói.
-Còn đây là đại úy Trung, ngưá»i mang thư trung tướng tổng tư lệnh gởi ông tướng.
Äại tá đứng lên đưa tay cho hai Trung bắt.Hai Trung đưa tay chào đúng quân cách, rồi má»›i bắt tay.
-Má»i ngồi xuống!Ngồi xuống! Mình nói chuyện vá»›i nhau.
Hai Trung ngồi xuống ghế đối diện vá»›i vị tham mưu trưởng.Äại úy Trang ngồi bên cạnh hai Trung.
-Sao ngoài đó tình hình có tốt đẹp lắm không?
-Dạ từ khi chính phủ quốc gia Việt Nam được ra mắt tới nay, tinh thần dân tộc lên cao lắm.
-Nhưng tụi Pháp chưa trao hết quyá»n hành cho phía mình mà.
-Thưa má»i việc Ä‘ang được chuyển giao má»™t cách thuận lợi.Tỉnh trưởng Long Xuyên bây giá» là ngưá»i cá»§a mình.
-Chúng tôi biết rỠhết, đốc phủ Thông vốn có giao tình với nhạc phụ của ông tướng bên tôi.
-Ông chủ Muôn?
-Äúng vậy. Cho nên Ä‘á»c thư ông Tổng, ông tướng cá»§a tôi tin tưởng lắm.Ông tướng tôi sẽ trả lá»i cho ông Tổng.
-Äại tá thấy tình hình có chuyển biến gì tốt đẹp hay không?
-Kết quả ra sao phải chỠngồi vào bàn thương thảo, đâu ai nói trước được. Tuy tình cảm cá nhân với nhau vẩn còn đầy đũ, tình đồng đạo cũng không phai nhòa. Song chúng tôi phải làm việc cho sự sống còn của cả vạn nghĩa binh, quyết không vì bất cứ chút tư riêng nào.
-Ông tỉnh muốn đưa ông Ba trở lại cÅ©ng vì mạng sống cá»§a những ngưá»i theo ông.
-Câu nầy tối nghĩa à nghe?
-Thưa! Ông tỉnh nói dù tài giá»i hay tinh thần, ý chí cao nhưng tiếp liệu không đũ, thế lưỡng đầu thỠđịch , chắc phải bất lợi trên phương diện chiến thuật.
Äại tá Tâm gật đầu rồi nói tiếp.
-Chúng tôi hiện nay vẩn thoải mái. Khả năng chiến đấu rất cao. Äại úy có biết không? Má»›i hôm qua đây chá»› không xa. Chúng tôi đã đánh Ä‘uổi và loại khá»i vòng chiến gần má»™t tiểu Ä‘oàn cá»§a trung Ä‘oàn Äồng Tháp, gần như bất trị trong thá»i gian gần đây.Là niá»m kiêu hãnh cá»§a bá»n Việt Minh.
-Thật vậy! Chúng tôi chúc mừng đại tá. Chúng tôi biết đơn vị nầy do tên cán bá»™ Sáu Hòa chỉ huy. Tên nầy từng tiêu diệt ở Lấp Vò 2 đại đội chính qui Pháp, trong đó có đại đội Lê-dương từ Lào má»›i trở vá». Gần đây nhất chúng tấn công và cướp má»™t số tiếp liệu trong Ä‘oàn công-voa Pháp trên quốc lá»™ số 4, sau đó còn hạ mấy đồn Pháp ở khu đồn Ä‘iá»n Cá» Äá».
Äại tá tham mưu trưởng cưá»i lá»›n.
-Chúng hoành hành dử như vậy sao.
Hai Trung nhận xét bổ sung.
-Chúng đang bị quân Pháp truy đuổi, buộc phải chạy vào đây.
Äại úy Trang kết luận.
-Bị nghÄ©a quân đánh chận, Ä‘uổi chạy khá»i vùng.
-Chúng đâu hiá»n lành như vậy. Chúng vào đây tấn công phá»§ đầu hệ thống phòng thá»§ vòng biên. Chúng chỉ đánh cầm chừng, muốn gây áp lá»±c nặng để ép quân tiếp viện xuất hiện. Chúng tổ chức phục kích và đánh úp tiêu diệt.
-Sao đại tá biết ý đồ của chúng?
- Tụi nầy đã từng đánh với Việt Minh không biết bao nhiêu trận. Chiến thuật công đồn đả viện của chúng như cẩm nang gối đầu.
-Quân mình làm sao tương kế tựu kế với chúng.
-Äâu có gì lạ .Hệ thống phối trí quân ở đây hoàn toàn bí mật,không như quân Pháp quá lá»™ liểu, chúng không thể nào hiểu biết được.Ná»™i gián cÅ©ng không có.Äịa thế thá»i không quen thuá»™c. Cho nên chúng đưa quân vào như thầy bói mù sá» mu rùa. Chúng bị mình áp dụng nghi binh để cho chúng có cÆ¡ há»™i phục kích.Lúc quân viện xuất hiện chính là lúc chúng bị tấn công từ trên đầu, từ dưới đất, đằng sau lưng. Chúng tan vở và chạy tán loạn. Quân ta đếm xác chúng bá» lại gần cả trăm tên.
-Một sự thất bại quá to lớn như vậy, chắc chúng không dám bén mảng tới đây nửa.
-Chưa chắc, mình Ä‘ang nghÄ© đến việc chúng trả thù để lấy tiếng trở lại.Nên quân ta phải tổ chức hành quân lục soát liên tục.Dưá»ng như chúng phân tán và rút ra ngoài nên không thấy tung tích ná»­a.
- Chiến đấu theo kiểu quân Việt Minh như anh đấu vật đầu trần. Chổ yếu nhất cá»§a anh ta là cái đầu, nên anh ta phải tìm cách khắc phục .Quân Việt Minh, chúng bắt buá»™c phải biết cách phân tán nhanh, tập trung lẹ như má»™t đối sách bảo vệ sá»± yếu kém. Bằng không Pháp đánh bằng phi cÆ¡ chúng có chết thôi. Sau khi phân tán phải biết tập trung giá»i để có lá»±c lượng tấn công đối phương chá»›p nhoáng. Song chúng không thể làm khó chúng tôi, vì chúng tôi và há» cùng hoàn cảnh vá»›i nhau nên khó áp dụng những tiểu xão nêu trên.
Hai Trung nghe qua giãi thích cá»§a đại tá Tâm đã hiểu ngá»n nghành những tiếng nổ trong đêm.Hai Trung thầm nghÄ© sáu Hòa bị cánh Ba Cụt cho má»™t bài há»c chắc phải im tiếng má»™t thá»i gian. Song mình cứ nghe đại tá hứng thú kể chuyện đánh giặc hoài, biết bao giá» cho xong.Hai Trung dụng tâm trở lại mục đích chính nên mở lá»i nhắc.
-Không biết chừng nào chúng tôi tiến hành cá»­ phái Ä‘oàn chính thức làm việc, thưa đại tá! - Chúng tôi đồng thuận cá»­ ngưá»i thương thảo vá»›i cánh năm Lá»­a và chính quyá»n. Ngày N, giá» G sẽ được ghi rá» trong thư phúc đáp.
-Thưa đại tá địa điểm như thế nào?
-Lần tá»›i chúng tôi sẽ cá»­ phái Ä‘oàn ra ngoài đó nói chuyện.Äại úy vá» trình lại bên đó chuẩn bị địa Ä‘iểm.
-Äá» tài trao đổi gồm những gì, thưa đại tá.
-Chúng ta sẽ bàn vá» hành chánh quản trị, vá» tiếp liệu, vá» tài chính, sau cùng là nghi lá»…...để chuẩn bị cho sá»± trở vá».
-Như vậy phải có sự đồng thuận từ 2 phía viêc trở vỠmới hình thành?
-Nếu trả lá»i câu há»i nầy còn quá sá»›m.Diển tiến thương thảo sẽ nói lên thành ý cá»§a 2 bên.Äây má»›i là yếu tố khiến cho thương thảo Ä‘i đến kết quả.
-Äại tá thấy ngay bây giá» thiết lập đưá»ng dây liên lạc 2 phía có cần thiết hay không?
-Việc nầy nên lắm, khi chúng ta muốn đi đến thông cảm và hiểu biết lẩn nhau.
Äại úy Trang nảy giá» im lặng, giá» lên tiếng.
-Chúng ta có cần quan tâm đến sá»± đồng ý cá»§a ngưá»i Pháp hay không?
-Dù má»™t số ngưá»i Pháp vì sÄ© diện có thể gây cản trở nhưng chúng ta đã độc lập. Äây có thể coi là má»™t thá»­ nghiệm để xác định chá»§ quyá»n.Việc hợp nhất nầy cÅ©ng có lợi cho ngưá»i Pháp do lá»±c lượng đối kháng vá»›i Việt Minh tăng thêm sức mạnh.
-Như thế nầy nghe đại úy. Tôi giao việc liên lạc cho 2 đại úy thảo luận và thiết lập.
Äại úy Trang nhân tiện muốn đỠnghị giãi quyết trưá»ng hợp Mưá»i Méo như đã hứa.
-Thưa đại tá! Sẳn đây mình nên thả Mưá»i Méo để tá» thiện chí và tăng uy tín cho đại úy Trung tạo thuận lợi cho đại úy trong công tác ngoại giao sau nầy.
-Tôi đồng ý nhưng phải há»i bên an ninh coi có gây trở ngại nào cho há» hay không?
Äại úy Trang cưá»i nói.
-Nếu há»i bên đó e sẽ có nhiá»u lý do kỹ thuật để giá»­ ngưá»i, khiến cho nhiệm vụ quan trá»ng cá»§a chúng ta bị đình trệ.Phía Tổng Hành Dinh trước sau cÅ©ng đặt vấn đỠthả ngưá»i là vấn đỠtiên quyết. Chúng ta thả ngưá»i trước tức là mình Ä‘i trước má»™t bước.Theo ngu ý cá»§a tôi, đại tá chỉ cần nói vá»›i ông tướng má»™t tiếng, má»i việc sẽ trôi chảy.
-ÄÆ°á»£c rồi tôi sẽ trình ông tướng phê duyệt thả Mưá»i Méo.
Hai Trung thấy việc can thiệp đưa Mưá»i Méo ra khá»i nhà giam gần thành hình, nên muốn đẩy thêm ná»­a.
-Cám Æ¡n đại tá quan tâm giãi quyết. Gia đình ông Mưá»i và đại đội 11 mang Æ¡n đại tá vô cùng.
Äại tá Tâm cưá»i rạng rở trước lá»i khen gián tiếp cá»§a hai Trung.
-Trong chiến tranh khó tránh những việc " oan tình" xãy ra.Äiá»u quan trá»ng là mình quan tâm giãi quyết.
-Lá»i đại tá đúng là " khuôn vàng thước ngá»c " cho những ai có vai trò Ä‘iá»u khiển quyá»n lá»±c, ngưá»i dân sẽ đở khổ vô cùng.
-Äại úy quá lá»i rồi. Việc trao đổi cá»§a chúng ta hôm nay tạm như vậy.Äại úy có ý kiến gì thêm không?
Hai Trung suy nghÄ© và ngần ngừ trong 1 phút rồi má»›i trả lá»i.
-Dạ thưa không.
-Như vậy 2 đại úy tiếp tục trao đổi rồi đưa giãi pháp lên cho chúng tôi.
Äại úy Trang và hai Trung đứng lên chào đại tá tham mưu trưởng để Ä‘i ra.Äạii tá Tâm lần lượt bắt tay 2 đại úy.
-chúc 2 đại úy thành công.
Hai Trung và đại úy Trang song hành bước ra khá»i căn nhà sàn.Hai Trung cầm tay đại úy Trang nói.
-Tôi thành thật cảm kích và biết Æ¡n đại úy đã gợi ý cho đại tá giãi quyết trưá»ng hợp cá»§a ông Mưá»i.Nếu không có đại úy, tôi khó lòng khởi động má»™t sá»± việc quá tế nhị nầy.
-Äây là việc công, chá»› đâu phải riêng tư gì mà đại úy cám Æ¡n, khiến cho tôi hổ thẹn vô cùng.
Äại úy Trang đưa hai Trung vá» nhà tạm trú, vừa bàn việc liên hệ 2 phía.
-Chúng tôi có há»™p thư sống ở tại thị xã Long Xuyên, dưới dốc cầu "măn-ki", căn nhà thứ 3 tính từ trưá»ng Thoại Ngá»c Hầu.Äại úy đích thân đến đó nhắn tin.Mật khẩu: há»i Thăng Long, đáp Sài Gòn. Äại úy không nên dùng ngưá»i đại diện vì sau lần đầu tiên, ngưá»i ta dùng sá»± nhận diện bổ sung cho mật khẩu để tránh sá»± lạm dụng.
-Tôi hiểu và biết giử bí mật đầu mối liên lạc.
-Chiá»u nay tôi muốn má»i đại úy dùng má»™t bá»­a cÆ¡m thân mật.
-Công việc của tôi chừng nào kết thúc?
-Coi như kết thúc, đại úy chỉ chá» thư hồi âm thôi.Việc Mưá»i Méo chắc phải giãi quyết sau.
-Ước gì ông Mưá»i vá» cùng lượt vá»›i tôi vui biết mấy.
-Việc đó rất khó mà cũng dể, hoàn toàn do đại tá tham mưu trưởng. Chỉ cần ông ký lệnh thả là xong.
-Tôi biết má»i chuyện không thể xãy ra cùng lúc nhưng sao vẩn thấy nông nóng trong lòng.
-Tôi hiểu được tâm tình của đại úy.
Hai ngưá»i vá» tá»›i nhà tạm trú.Äại úy Trang bắt tay hai Trung nói.
-Chiá»u nay tôi đến đón đại úy nghe.
Hai Trung bước vào nhà.Äại úy Trang ra vá».Hai Trung vào nhà vá»›i nổi vui mừng không tả xiết. Chàng không ngá» công việc trôi chảy vượt quá mong đợi cá»§a mình.Má»i việc trên Ä‘á»i Ä‘á»u có cÆ¡ duyên, hai Trung nghÄ© như thế, nếu chàng không vi phạm làm sao gặp ông Mưá»i.Theo thá»§ tục xin thăm gặp bình thưá»ng, bá»™ phận an ninh chắc gì giãi quyết cho mình má»™t cách êm thắm.Hai Trung nằm lăn ra giưá»ng, 2 tay gối dưới đầu, trở vá» những ký ức" sóng gió " suốt thá»i gian qua.Ngày mai, chàng có khả năng trở vá» vá»›i thành công bước đầu cá»§a công tác ngoại giao" hàn gắn" cho lá»±c lượng Hòa Hảo.
( còn tiếp)
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên
LYNHAN
Äại Tướng
Äại Tướng


Ngày tham gia: Apr 14, 2006
Bài gửi: 329

Bài gá»­igá»­i: 30.12.2009    Tiêu Ä‘á»: Trả lá»i vá»›i trích dẫn ná»™i dung bài viết này

Sáu Hòa dừng quân trên cù lao Ông Hổ giữa dòng sông Hậu.Sáu Hòa sá»­ dụng triệt để yếu tố bất ngỠđể cho đơn vị dưởng sức, sau cố gắng dài hoạt động không nghỉ ngÆ¡i. Dân cư cù lao Ông Hổ thưa thá»›t, hầu hết theo đạo Hòa Hảo. Không có bất cứ đơn vị quân sá»± nào trú đóng trên đất cồn. Sáu Hòa ra chỉ thị đặc biệt duy trì ká»· luật, không cho bất cư vi phạm nào xãy ra, để lấy cảm tình cá»§a các tín đồ Hòa Hảo ngoan đạo, thích sống an lạc, chuyên nghá» làm rẩy. Mặt khác, sáu Hòa chuẩn bị tập trung tàu thuyá»n để đưa dần binh sÄ© qua sông, trở vá» căn cứ địa sau nhiá»u tháng chinh chiến. Sáu Hòa nhận được báo cáo tiểu Ä‘oàn Tư Chiến bị nghÄ©a binh ba Cụt " chÆ¡i "má»™t vố nặng ná», lá»›p chết, lá»›p bị thương, khiến má»™t ná»­a đơn vị bị mất khả năng tham chiến. Sáu Hòa Ä‘au nhói trong tim, chỉ thị năm Mum quay lại tiếp ứng.Sáu Hòa nhận thấy chính mình sai lầm để tư Chiến cản hậu lúc lui binh. Tư Chiến chỉ quen chiến trưá»ng miá»n đông Nam Bá»™, không thích nghi vá»›i ruá»™ng có chân nước và địa hình trống trãi , bao la.Sáu Hòa cho ba Trưng rút trước sau khi giáp chiến, hạ 2 đồn Pháp tại Cá» Äá».Theo kế hoạch, Sáu Hòa di chuyển tiếp theo ba Trưng, vượt sông vào cù lao Ông Hổ. Năm Mum vòng qua núi Sập, tiến vá» xóm đạo Năng Gù, nằm chá» tư Chiến tá»›i cùng vượt sông. Không ngá» tư Chiến mất bình tỉnh khi bị phi cÆ¡ Pháp Ä‘uổi theo, chạy lấn sâu vào vùng Thất SÆ¡n, nÆ¡i ba Cụt hùng cứ.Má»™t khu vá»±c bí hiểm,dù quân Pháp hùng hậu cách mấy cÅ©ng phải dè dặt khi muốn xông vào. Tư Chiến không cảnh giác mà còn tá»± ý tấn công má»™t đại đội nghÄ©a binh, vá»›i dụng ý tổ chức phục kích " hốt" quân tăng viện, tạo thêm chiến thắng trên đưá»ng trở vá»..Tư Chiến không ngá», nghÄ©a quân ba Cụt tương kế tá»±u kế, đưa vào bẩy, đánh cho tÆ¡i tả.Sáu Hòa chỉ thị cho năm Mum trở lại Ba Thê, đón và án ngá»­ cho tư Chiến. Tư Chiến đưa đám tàn quân chỉ còn phân ná»­a, vá» Năng Gù.Năm Mum dặn dò tư Chiến, địa phương nầy tuy rất gần vùng kiểm soát cá»§a tướng Hòa Hảo, hai Ngoán, song thật an toàn, vì là vùng Ä‘a số ngưá»i theo đạo thiên chúa, có mối liên hệ chặt chẻ vá»›i ngưá»i Pháp, nên đơn vị cá»§a hai Ngoán ít khi lai vãng nÆ¡i đây.Song chỉ trong thá»i gian ngắn để chỉnh đốn hàng ngá»§, rồi di chuyển gấp, vượt sông sang Cù lao Giêng, trổ qua ngả Cái Tàu Thượng má»›i được an toàn. Không được nấn ná, hai Ngoàn biết được tin chắc chắn Ä‘iá»u quân đánh úp, không tài nào tránh. Năm Mum đưa quân trở lại vùng núi Sập, khôn khéo nằm ngay vùng đệm giữa đại đội 40 cá»§a năm Lá»­a và khu ảnh hưởng ba Cụt. Năm Mum sành tâm lý, biết 2 đơn vị Hòa Hảo nầy tuy không thuận thảo nhau nhưng gần như thá»a hiệp ngầm, không ai đụng ai. Năm Mum nằm cản cho tư Chiến rút vá» Cái Tàu Thượng xong, má»›i lặng lẻ qua cù lao Ông Hổ nhập vá»›i Sáu Hòa, rút vá» Äồng Tháp Mưá»i.
Sáu Búa nghe tin trung Ä‘oàn Äồng Tháp bị nghÄ©a binh ba Cụt đánh thiệt hại nặng, bán tin bán nghi. Sáu Búa nghÄ©a sáu Hòa đã dùng lá»±c lượng ít, đánh cho quân Pháp đông đảo hÆ¡n không còn manh giáp.Nay sáu Hòa mang má»™t đại đơn vị, gieo rắc kinh hoàng khắp vùng, kể cả binh Ä‘oàn hùng hậu cá»§a Pháp. Sao lại có thể đại bại tước má»™t đạo binh " đói ' vá» má»i măt như nghÄ©a binh ba Cụt, chắc có Ä‘iá»u gì khá»a lấp khó hiểu trong đó. Do đó khi nghe tin trung Ä‘oàn Äồng Tháp trên đưá»ng trở vá», sáu Búa đích thân ra đón dể tìm hiểu sá»± tình. Äòan quân lặng lẻ vào quãng trưá»ng như muốn tránh né gây ồn ào cả khu chiến. Má»™t chuyến lưu diển, thá»­ sức trở vá» không được vinh quang trá»n vẹn là nổi ngượng ngùng cá»§a sáu Hòa và các cán bá»™ chỉ huy khác. Song sáu Búa là ngưá»i thất vá»ng hÆ¡n cả.Trung Äoàn Äồng Tháp nầy là tác phẩm cá»§a hắn, là đứa con tinh thần vá»›i nhiá»u kỳ vá»ng, là tâm huyết cá»§a hắn, đâu thể vì má»™t sai lầm mà chôn vùi tên tuổi má»™t cách dể dàng.Sáu Búa đích thân ra đón chào. Hắn tươi cưá»i ngợi khen các chiến sÄ© đã đưa chuông Ä‘i đánh khắp nÆ¡i. Cả đồng bằng Nam Bá»™ ai mà không biết khí thế cách mạng, tinh thần kháng chiến qua hoạt động cá»§a trung Ä‘oàn Äồng Tháp.Anh năm tức giáo Tấn đặc biệt há»i nguyên nhân gây tổn thất.Cuối cùng giáo Tấn kết luận là thất bại nầy do đầu óc chá»§ quan, duy ý chí,tinh thần độc Ä‘oán mà ra,tiến trình thành lập và bổ nhiệm không qua thá»§ tục khách quan cá»§a tập thể, thiếu sá»± cân nhắc và đánh giá đồng bá»™ hồng chuyên...Sáu Búa lại đánh giá trung Ä‘oàn Äồng Tháp là má»™t thể hiện sá»± kết tinh xuất sắc cá»§a má»i thành phần, đặc biệt trí thức và nông dân. Sức mạnh trung Ä‘oàn là sức mạnh tổng hợp và tập trung. Má»™t sai lầm nhá» cá»§a cá nhân chá»§ quan khiến cho đơn vị không được hoàn hảo. Song lại là má»™t thuận lợi quan trá»ng giúp cho lãnh đạo hoàn chỉnh phương án tác chiến trong tương lai.Sáu Hòa thấy không khí căng thẳng giữa 2 cán bá»™ lãnh đạo. Chàng thấy ngưá»i nào cÅ©ng có lý, nhưng thật ra chàng không hiểu gì hết.Chàng không nắm rá» lý luận cá»§a há» má»™t cách đích xác vá» thành bại. Sáu Hòa khiêm tốn nhận hết má»i trách nhiệm vá» mình. Chàng đã sai trong chỉ đạo chiến thuật.Phần lá»›n do chàng không nắm được tinh lý cá»§a chá»§ nghÄ©a Mác-lê vô địch. Nhược Ä‘iểm cÆ¡ bản do chàng không nắm được đưá»ng hướng lý luận cá»§a đảng nên dẩn đơn vị đến kết quả như vậy. Sáu Hòa xin được từ nhiệm chức vụ chỉ huy đơn vị, để có thá»i gian há»c há»i thêm. Thái độ cương quyết và dứt khoát nhận trách nhiệm cá»§a sáu Hòa khiến màn đấu khẩu cá»§a 2 lão cán bá»™ già chìm xuống. Không khí yên lặng và cụt hứng tràn lan. Má»™t lát sau, giáo Tấn phát biểu.
-Tôi đỠnghị giao đơn vị cho chính Å©y Ä‘iá»u động, sáu Hòa được phép nghỉ ngÆ¡i viết báo cáo chi tiết diển tiến hoạt động cá»§a đơn vị, gởi lên đảng Å©y nghiên cứu và quyết định.
Sáu Búa sau má»™t lúc ngần ngừ, đành chấp nhận ý kiến cá»§a giáo Tấn.Sáu Búa gá»i năm Mum đến ban lệnh.
-Äồng chí năm Mum tạm chỉ huy trung Ä‘oàn trong thá»i gian đồng chí sáu Hòa viết kiểm Ä‘iểm.
Năm Mum ngoan ngoản trình diện và chấp hành lệnh.
Sáu Búa ra lệnh tiếp.
-Äồng chí chính Å©y cho đơn vị vá» doanh trại nghÄ© ngÆ¡i. Hậu cần Ä‘ang chuẩn bị tiệc liên hoan mừng thắng lợi để giãi tá»a má»i vất vả, nhá»c nhằn suốt thá»i gian qua.
ÄÆ¡n vị giãi tán, như bầy ong vở tổ.Tư Chiến chạy ra đón đầu 2 lão cán bá»™ già.
-Các đồng chí giãi quyết như vậy tôi không phục chút nào. Chính tôi là ngưá»i gây ra má»i tổn thất cho đơn vị, sao bắt đồng chí sáu Hòa gánh hết vậy?
Sáu Búa không nói chỉ nhìn giáo Tấn cưá»i. Sáu Búa để cho giáo Tấn giãi quyết má»™t cách đầy giảo hoạt.
-Ai trách nhiệm phải chá» bàn kiểm Ä‘iểm cá»§a sáu Hòa má»›i biết. Không ai nói sáu Hòa trách nhiệm mà đồng chí thì không? Má»i chuyện chưa kết luận sao đồng chí nóng vá»™i như vậy.
-Như vậy tôi tưởng...
Sáu Búa nhanh miệng nói.
-Biết đâu đồng chí sáu Hòa của đồng chí được tưởng thưởng không chừng.
-Vậy hả?
Giáo Tấn không phải là ngưá»i kém mưu trí để sáu Búa lấn lướt.
-Thưởng ai, phạt ai cÅ©ng do đảng Å©y, không cá nhân nào có thể quyết định. Äồng chí cứ tin tưởng vào sá»± minh bạch do đảng Å©y phụ trách tiến hành.
-Dạ.
Giáo Tấn giãi quyết xong việc tư Chiến quay sang sáu Búa nói.
-Äồng chí còn ý kiến gì không?
-Äồng chí đã giãi quyết xong, tôi còn ý kiến gì ná»­a.
Giáo Tấn mÄ©m cưá»i, giả bá»™ thân mật nói vá»›i sáu Búa.
-ÄÆ¡n vị nầy còn lu bu quá, tôi định để năm Sung xuống giúp cho năm Mum má»™t tay lo an ninh và trật tá»±.Năm Sung ở chổ tôi chẳng có việc gì làm sợ lâu ngày mai má»™t.Cán bá»™ khả năng như năm Sung bá» phí sẽ hÅ© hóa uổng lắm.Äồng chí có ý kiến gì khác không?
-Năm Sung là cán bá»™ cấp trung ương đưa xuống. Công việc cá»§a y mang tính chiến lược, cấp khu đâu có quyá»n an bài y.Äồng chí muốn gì cÅ©ng báo vá» trung ương má»™t tiếng.
-Không tôi chỉ má»›i há»i ý kiến đồng chí thôi.Nhưng tôi giao cho y xuống trung Ä‘oàn Ä‘iá»u tra bổ sung đồng chí đồng ý chá»›.
-Việc đó nằm trong phần hành cá»§a đồng chí sao lại há»i ý kiến tôi.
-Vậy hả!
Giáo Tấn cưá»i to và bá» Ä‘i.Sáu Búa nhìn theo lẩm bẩm." nhà ngươi cứ chá» xem, sáu Búa nầy, không che được mặt trá»i, đừng hòng có ai.
Sáu Hòa từ khi giao công tác cho năm Mum thấy ngưá»i nhẹ nhàng. Sáu Hòa suốt ngày dắt xe đạp chạy rong chÆ¡i khu nầy sang khu khác, thăm bạn bè, chiến hữu đã má»™t thá»i " chia lá»­a" vá»›i mình. Sáu Hòa chưa bao giá» thấy cuá»™c Ä‘á»i kháng chiến cá»§a mình thảnh thÆ¡i như bây giá». Sáu Hòa nhá»› tá»›i chá»§ Hàm, tá»›i Tùng, lão câu mưá»i Hổ.Sáu Hòa lại nhá»› tá»›i hình bóng chàng muốn quên Ä‘i, để chấm dứt thá»i kháng chiến đầy lãng mạng, suýt chút ná»­a mất mạng. Chàng muốn trở lại thăm má»i ngưá»i, nhưng chưa dám, lở Khá bắt gặp hoặc hay tin chàng vẩn còn sống thì sao?Má»™t ý nghÄ© lóe trong đầu hay là mình trở lại Bù Hút coi chín Tâm và ba Quốc làm ăn như thế nào.Sáu Hòa cân nhắc má»™t hồi, thấy mình nên cùng Ä‘i vá»›i năm Mum vỠđó có lẻ hay hÆ¡n Ä‘i má»™t mình.
( còn tiếp)
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên
LYNHAN
Äại Tướng
Äại Tướng


Ngày tham gia: Apr 14, 2006
Bài gửi: 329

Bài gá»­igá»­i: 31.12.2009    Tiêu Ä‘á»: Trả lá»i vá»›i trích dẫn ná»™i dung bài viết này

Äại tá Clerc , chỉ huy trưởng bá»™ chỉ huy quân sá»± Pháp nhận được nguồn tin tỉnh trưởng Thông muốn đưa ba Cụt trở lại gia đình lá»±c lượng Hòa Hảo, cảm thấy khó chịu nên xin gặp tỉnh trưởng để ngăn cản. Tỉnh trưởng Thông cho má»i đại tá Clerc vào tiếp chuyện.
-Chào ông tỉnh.
-Äại tá mạnh khõe, tình hình an ninh trong tỉnh vẩn khả quan chứ?
-Hiện tại chưa xãy ra việc bất thưá»ng làm suy giảm an ninh tỉnh.
-Báo cáo thấy quân Việt Minh đánh phá lung tung vùng Thốt Nốt, Cá» Äá» cho đến phía Cần ThÆ¡, Rạch Gía.
-Chúng mở chiến dịch " kháng chiến nở rộ " như một cơn lốc thôi.
-Chúng ta làm gì với chúng thưa đại tá.
-CÆ¡n lốc chỉ nhất thá»i, nếu kéo dài quân đội Pháp sẽ tiêu diệt chúng.
-Äợi khi quân Pháp xuất chinh, cuá»™c sống ngưá»i dân sẽ như thế nào? Chiến tranh có nghÄ©a là tàn phá, sá»± an cư ngưá»i dân bị Ä‘e dá»a.
-Trên phương diện quân sự, chúng tôi phải chỠxác định được nhân dạng của đơn vị địch mới có thể tổ chức hành quân tiêu diệt.
-Äại tá không có biện pháp nào ngăn chận Việt Minh quấy phá các làng xã chúng ta hay sao?
-An ninh địa phương do lá»±c lượng địa phương đảm trách. Chá»› quân Pháp đâu thể có mặt khắp nÆ¡i để ngăn trở há».
-à tôi muốn nói mình làm thế nào phản ứng nhanh đối với những tấn công chớp nhoáng của Việt Minh.
-Muốn bình định hỠphải chiến dịch qui mô, càn quét toàn diện khu vực rộng lớn.Việc nầy vượt khả năng bộ chỉ huy cấp tỉnh như chúng tôi.Phải cấp quân khu trở lên.
-Quân khu mở chiến dịch không thưá»ng xuyên, trong khi Việt Minh lại tấn công thưá»ng xuyên.
-Việc thanh trừ chiến thuật du kích kết hợp vá»›i vận động chiến phải là công tác nghiên cứu cấp quốc gia, chúng tôi chỉ là ngưá»i thừa hành.Má»i hoạt động chúng tôi phải nằm trong tiêu lệnh ban hành, không được tùy tiện.
-Nếu chính quyá»n tỉnh yêu cầu, quân Pháp có thể mở cuá»™c hành quân hay không?
-Nếu như bên tỉnh yêu cầu bằng văn bản chúng tôi sẽ thi hành.
-Tỉnh chưa có cơ quan nào theo dõi vỠan ninh để đưa nhu cầu cho bộ chỉ huy.
-Rất tiếc là việc Ä‘iá»u hành công tác cá»§a chúng ta chậm chạp và không toàn diện, tạo sÆ¡ hở cho Việt Minh hoạt động và phát triển.
-Chúng tôi trong khả năng, đang nghiên cứu kế hoạch bảo vệ an ninh tỉnh theo hướng bổ sung nầy.
-Trong đó có việc đưa tướng ba Cụt trở vỠhoạt động hợp pháp.
-Việc nầy có gây trở ngại cho phía quân đội Pháp hay không?
-Dạ không! Song ông tỉnh có hiểu rỠ" tâm địa " của tướng Vinh hay không mà muốn đưa tướng ấy vỠhoạt động hợp pháp.
-Äại tá muốn đỠcập tá»›i vấn đỠgì, chúng tôi chưa hiểu?
-Xin lổi! Tướng ba Cụt đã từng nhiá»u lần hợp tác và ly khai vá»›i ngưá»i Pháp.Ba Cụt sau khi qui thuận được chúng tôi trang bị vÅ© khí , cấp phát đạn dược, quân nhu, má»™t thá»i gian ngắn rồi ly khai. Ông ta đã dùng vÅ© khí chúng tôi cấp phát để chống lại chúng tôi. Thú thật vá»›i ông tỉnh, chúng tôi không tin tưởng lòng thành tín cá»§a tướng ba Cụt .
-Lần nầy ba Cụt trở vá» vá»›i đại gia đình Hòa Hảo, phía quốc gia chúng tôi chịu trách nhiệm, ngưá»i Pháp không phải lo lắng việc quản lý ông ta ná»­a.Song mổi lần ly khai như vậy ba Cụt phải đưa ra lý do chá»›?
-Tất nhiên là có.Những yêu cầu " không tưởng " của ba Cụt không thể thực hiện được.
-Äại tá thí dụ?
-Như hắn đòi binh Ä‘oàn hắn tá»± trị và độc lập, ngưá»i Pháp không được chi phối hoặc thanh tra , kiểm soát...gì cả. Yêu cầu cá»§a ba Cụt chẳng khác nào binh Ä‘oàn cá»§a hắn là má»™t quân đội biệt lập, không nằm trong hệ thống quân đội Pháp.Tình trạng nầy khác nào tệ trạng " sứ quân" đã từng xãy ra trong lịch sữ Việt Nam.
Tỉnh trưởng Thông nghe đến đây không nín được phải cưá»i xòa. Ông nghÄ© đến tính rắn mắt và cắc cá»› cá»§a ba Cụt có từ nhá». Cái tính cứng đầu cá»§a ba Cụt từ nhá» gần như bất trị, ai cÅ©ng biết.Gia đình từng lấy dây xích xiá»ng cậu bé vẩn không thay đổi tâm tính. Ngón tay cụt cÅ©ng là hậu quả cá»§a sá»± cứng đầu đó.Nhưng tâm tính đó lại là sá»± kết tụ tinh thần lẫm liệt, bất khuất cá»§a vị tướng sau nầy.Ông tỉnh trưởng Thông như cái xúp bắp sau khi xả hÆ¡i.Ông ôn tồn nói vá»›i đại tá Clerc.
-Chúng tôi hiểu tánh ba Cụt, chúng tôi hiểu tâm lý ngưá»i Việt Nam, nhất là truyá»n thống khai hoang, mở cõi cá»§a ngưá»i Nam Bá»™. sẽ khiến cho ba Cụt sát cánh vá»›i chúng tôi.
- Äiá»u nầy vẩn là suy nghÄ© cá»§a ông tỉnh thôi. Chúng tôi không muốn mất Ä‘i vÅ© khí cho ba Cụt lần ná»­a.Hiện nay đạn dược cá»§a hắn có lẻ đã hao hụt nhiá»u, cần phải bổ sung nên má»›i tính đến việc trở vá».
-Äại tá không phải đắn Ä‘o việc nầy. Phía quốc gia chúng tôi sẽ đảm trách má»i thứ cho ba Cụt lúc trở vá».
-Chính phá»§ Việt Nam quá non trẻ, má»i thứ còn trông chá» chính phá»§ Pháp chu cấp, huống chi trang bị quốc phòng.
Tỉnh trưởng Thống nóng lên trước quan Ä‘iểm sai trái nầy cá»§a đại tá Pháp.Mắt ông quắc lên như 2 tia đèn pha.Viên đại tá cảm như sắp gặp cÆ¡n thịnh ná»™ cá»§a ông ta.Song sá»± lồng lên chỉ trong vòng 30 giây, tỉnh trưởng Thông dịu ngay.Ông ta tươi cưá»i nói.
-Äại tá thông cảm cho chúng tôi.Chính phá»§ vừa má»›i độc lập.Quốc khố vẩn chưa được ngưá»i Pháp bàn giao, làm sao không nhá» bên ngưá»i Pháp chu cấp. Quân đội quốc gia được ngưá»i Pháp trang bị trong tinh thần tương trợ trong Liên Hiệp Pháp.Quốc gia Việt Nam hùng mạnh ngưá»i Pháp cÅ©ng có lợi, chá»› đâu phải là không.Phải như vậy không đại tá?
Äại tá Clerc cảm như mình gặp phải sá»± đối đầu cưá»ng địch, nếu như không khéo, mình có thể làm tổn hại đến danh dá»± Äại Pháp, nên tá» vẻ cởi mở hÆ¡n.
-Ông tỉnh giãi thích chí lý, chúng tôi không còn thắc mắc gì ná»­a. Chúng tôi chỉ hy vá»ng ba Cụt sau nầy đóng góp nhiá»u cho an ninh Việt Nam.
-Cám Æ¡n đại tá. Chúng tôi còn cần đến ngưá»i Pháp trong thá»i gain dài để ổn định và phát triển.
Äại tá Clerc cảm thấy mình thất bại trong việc thuyết phục tỉnh trưởng Thông, bèn xin rút lui để trở vá» bản doanh, sá»›m trình lên thượng cấp xin quyết định.Äại tá Clerc đứng lên chào tỉnh trưởng Thông theo quân cách cá»§a quân đội Pháp.Tỉnh trưởng Thông lịch sá»± đứng lên bắt tay và tiển tận cá»­a.
(còn tiếp)
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên
LYNHAN
Äại Tướng
Äại Tướng


Ngày tham gia: Apr 14, 2006
Bài gửi: 329

Bài gá»­igá»­i: 01.01.2010    Tiêu Ä‘á»: Trả lá»i vá»›i trích dẫn ná»™i dung bài viết này

Hai Trung bất ngá» vô cùng khi đại úy Trang cho ngưá»i hướng dẩn mưá»i Méo đến vá»›i hai Trung, để cả hai cùng trở vá» vào sáng mai.Mưá»i Méo bước vào nhà cho hai Trung biết.
-HỠđã thả tôi bất ngỠngoài sự tưởng tượng của tôi.
-Äó là thiện chí cá»§a đại tá Tâm.
-Äiá»u nầy nói lên ý muốn trở vá» cá»§a há» như má»™t nhu cầu.
-Không biết có đúng như vậy hay chỉ là dự đoán của chúng ta.
-Nếu không có sá»± xuất hiện cá»§a chú, tôi vẩn chưa hy vá»ng được thả ra.
-Biết đâu chỉ là sá»± trùng hợp, nghÄ©a binh má»›i vừa chiến thắng trong trận thá»­ sức vá»›i trung Ä‘oàn Äồng Tháp nổi tiếng cá»§a Việt Minh. Chưa hẳn há» bị thúc bách như chúng ta dá»± Ä‘oán.
-Bởi có đánh nhau lớn nên vấn đỠtiếp liệu mới trở nên căng thẳng.
-Sự suy luận như vậy có đi gần đến sự thật hay không?
-Chú thá»­ nghÄ© xem má»™t đơn vị lá»›n như vậy có thể tồn tại bao lâu khi phải đối diện vá»›i 2 cưá»ng địch Pháp và Việt Minh, trong khi vấn đỠtiếp liệu không được sung túc.
-Theo tôi nghĩ, tiếp liệu của nghĩa binh ba Cụt là một ẩn số, chưa thể phán đoán, mà không qua một tìm hiểu sâu rộng có tính cách chuyên môn. Nhất định hỠcó một phương cách bí mật mà chúng ta chưa nắm.
-Nếu cho là đúng như vậy, số lượng có thích nghi với nhu cầu hay không?
-Äại úy nói như vậy công việc kéo ba Cụt vá» sẽ diển ra má»™t cách thuận lợi.
-Tôi cho là vậy.HỠthả tôi nhanh chóng cũng muốn đẩy mạnh quá trình qui thuận chính phủ quốc gia.
-Chiá»u nay đại úy Trang má»i ăn bá»­a cÆ¡m thân mật để chia tay, đại úy cÅ©ng nên tham dá»± cho vui.
-Ngưá»i ta chưa chính thức má»i tôi, sao dám Ä‘i dá»±.
-Lúc đó, đâu ai biết đại úy ra khá»i nhà giam.
-Tôi chỉ sợ đại úy Trang muốn bàn riêng với chú một số vấn đỠcả 2 phía quan tâm.
-Äể tôi giãi quyết, giỠđây đại úy Ä‘i tắm rá»­a, xả xui để đón tiếp những Ä‘iá»u may mắn.
Mưá»i Méo bước Ä‘i, lục túi hành lý lấy quần áo sạch rồi Ä‘i thẳng ra sau theo sá»± hướng dẩn cá»§a hai Trung.
Hai Trung ở lại má»™t mình suy nghÄ© vá» những lá»i bàn cá»§a Mưá»i Méo thấy có lý lắm. Hai Trung nghi ngá» ba Cụt có thể bí mật nhận tiếp tế quân nhu từ các đồng đạo không chừng.Bởi vì tất cả Ä‘á»u cùng chung số phận, há» vá» vá»›i Pháp giống như Từ Thứ qui Tào. Ba Cụt kiêu hùng chá»n cuá»™c sống cá»§a Từ Hải, nếu không chá»n má»™t giãi pháp hợp tình sẽ bị mai má»™t.Tất cả các tín đồ Hòa Hảo không bao giá» nguôi ngoai vá»›i mối thù ám toán đức Thầy cá»§a mình. Bá»n Việt Minh cÅ©ng thế, bá»n chúng nóng lòng tiêu diệt lá»±c lượng Hòa Hảo để diệt trừ mầm móng vá» sau. Hai Trung Ä‘ang mÆ¡ màng vá»›i những suy nghÄ©, bổng có tiếng động ngoài cá»­a.Hai Trung bước ra ngoài xem có ai không.Má»™t nghÄ©a binh xuất hiện.
-Em đến có việc gì không?
-Dạ! em đến báo cho đại úy biết đại úy Trang đang chỠđại úy tại nhà nghĩ dưới chân núi.
-Em báo cho đại úy tôi nhá»›, song bây giá» tôi còn má»™t ngưá»i bạn Ä‘ang ở chung, không lẻ để y lại má»™t mình.
-Em sẽ báo cho đại úy rồi trở lại đón đại úy.
Ngưá»i nghÄ©a binh trẻ bước Ä‘i, hai Trung trở vào nhà. Mưá»i Méo trở ra nhà trước nghe chuyện, trách hai Trung.
-Chú làm chi cho rối chuyện.Tôi cÅ©ng cần yên tịnh má»™t thá»i gian.
-Äại úy không cần phải ngại .Tôi và đại úy Trang còn có thể gặp lại nhiá»u lần, muốn trao đổi vá»›i nhau lúc nào không được.
Má»™t lát sau đại úy Trang đích thân đến.Sau mấy tiếng gá» cá»­a báo động.Äại úy Trang bước vào nhà.Sá»± xuất hiện đột ngá»™t cá»§a đại úy Trang khiến cho cả hai lúng túng.Hai Trung trấn tỉnh nói.
-Äại úy lại đến ná»­a.Chúng tôi có làm phiá»n đại úy lắm không?
- Sao đại úy lại nói như vậy, chúng ta xa lạ như thế sao?Tôi phải đích thân đến má»i đại úy Mưá»i , Äại úy cÅ©ng sắp chia tay vá»›i chúng tôi.
Mưá»i Méo tiến đến bắt tay đại úy Trang va nói.
-Hai Trung cho tôi biết nhá» can thiệp khéo léo cá»§a đại úy nên tôi má»›i được trả tá»± do.Tôi muốn nói lá»i cám Æ¡n đại úy.
-Chính tôi phải nói lá»i xin lổi vá»›i đại úy má»›i phải.Thật là má»™t sá»± ngá»™ nhận đáng tiếc, khiến cho đại úy phải gặp khó khăn trong thá»i gian dài.
Mưá»i Méo cưá»i cay đắng và triết lý.
-Tại nạn, tai há»a hay tai ương luôn hòa quyện vá»›i sá»± xui rá»§i, không ai biết trước được.
Äại úy Trang nhạy cảm vá»›i cách nói xa xôi cá»§a Mưá»i Méo.
-Chúng ta là con nhà võ vá»›i nhau nên ai cÅ©ng muốn bảo vệ mình, đơn vị mình trước nhất. Thôi mình Ä‘i để trá»i tối.
Cả ba Ä‘i theo con đưá»ng mòn lởm chởm đá, vòng vèo xuống chân núi.Nhiá»u lúc ẩn hiện dưới các tàng cây xòe cành ra, phá»§ che cả lối Ä‘i.Ba ngưá»i Ä‘i mất tá»›i hÆ¡n ná»­a giá» má»›i tá»›i chân núi, tá»›i căn nhà lá dành tiếp khách phương xa. Cả ba vào ngồi xuống chiếc bàn đặt giữa nhà.Má»™t ngưá»i khách xuất hiện đột ngá»™t ngồi vào bàn.Hai Trung đứng lên chìa tay ra bắt.
-Chào anh, chúng ta lại gặp nhau.
Mưá»i Méo đứng lên đưa tay bắt ngưá»i khách , theo sau hai Trung.Hai Trung giá»›i thiệu ngưá»i khách vá»›i Mưá»i Méo.
-Anh đây là ngưá»i đón và an bài tôi trong suốt thá»i gian ở nhà tạm trú.
Äại úy Trang nhìn cảnh tay bắt mặt mừng, cưá»i tá»§m tỉm.
-Äây là đại úy Tùng, sÄ© quan tiếp tân, phụ trách quản lý các căn nhà tạm trú.
-Cám Æ¡n đại úy đã lãnh tôi ra khá»i nhà giam mà không có lá»i trách phạt.
-Khách đến đây phần lá»›n không nén được tính tò mò. Riêng đại úy làm sao có thể ngÆ¡ được trước các tiếng nổ bất thưá»ng trong đêm đầu tiên đến nÆ¡i xa lạ, còn có chút quái đản ná»­a.
Chá»§ khách sau khi làm má»i thá»§ tục ngoại giao, ngồi vào bàn.Thức ăn được nhanh chóng dá»n ra. Hai Trung thấy thức ăn " cây nhà lá vưá»n" thÆ¡m ngon như cá lóc nướng, chim " ốc cao" rôti, cá trạch lấu nấu vá»›i môn nước.
Äại úy Trang chỉ thức ăn nói.
-Mấy con cá lóc nầy ở lưu liên dưới đầm ao nếu chúng ta không có nhu cầu vá» nó. Còn mấy con chim nầy có cánh nhưng không dùng, chúng chỉ sống chui nhá»§i trong các bụi cá», dân ở đây khai hoang làm mùa. Chúng không có chổ trú ẩn nên tình nguyện làm mồi cho mình đãi khách quý.Còn con cá trạch nầy cÅ©ng không thể sống bình yên khi ngưá»i ta cố tình tát đìa kéo nó lên làm mồi.
Hai Trung cưá»i tươi trước lá»i giá»›i thiệu đầy kịch tính cá»§a đại úy Trang.
-Ở đây tuy gian khổ nhưng thức ăn "siêu đẳng " đầy dẩy. Äó là sá»± Ä‘á»n bù đầy ý nghÄ©a cá»§a ông Trá»i.
-Nói thì nói như vậy, nhưng không chịu đổ mồ hôi lùng sục chắc gì có mà ăn.
-Giống như ông bà mình nói, muốn ăn phải lăn vô bếp, cũng ý nghỉa tương tự như vậy.
Äại úy Trang lấy chai rượu rót 4 chun nhá», đưa mổi ngưá»i má»™t chun.
-Ở đây không có rượu Tây. Chúng ta dùng tạm nước mắt quê hương để nối kết tình bằng hữu.
Nói xong đại úy Trang cầm má»™t chun đưa lên cao.Ba ngưá»i kia hưởng ứng cÅ©ng đưa chun lên cụng nghe cái cốp.
-Vô!
Bốn ngưá»i thu chun, đưa lên miệng nhấp cạn.Nhiá»u tiếng thở bằng miệng nghe khè khè.Mưá»i Méo là ngưá»i tá»­u lượng cao nhất trong bốn ngưá»i.
-Mới có chun đầu tiên mà các vị thở ra như vậy. Mau! mau ăn mồi để hạ hơi rượu xuống.Rồi mình tiếp nửa.
Äại úy Trang cưá»i nói.
-Phía bên tôi chắc chỉ có đại úy Tùng má»›i có khả năng chống đở vá»›i đại úy Mưá»i.
Hai Trung phụ há»a.
-Ông Mưá»i có địch thá»§ rồi. Mình bức Ä‘i chứ!
Mưá»i Méo cưá»i lệch mép, môi dưới trá» ra.
-Uống rượu cÅ©ng có cái đạo cá»§a nó.Ngưá»i xưa thưá»ng nói" Nam vô tá»­u như kỳ vô phong". Do đó ngày xưa ngưá»i ta thưá»ng mượn rượu để Ä‘o lòng dạ ngưá»i quân tữ.Ngưá»i quân tữ uống rượu nhiá»u không loạn, vẩn vui vẻ bình vị, cá»§ng cố tình bằng hữu...Ngày nay tuy không bằng ngưá»i xưa nhưng đâu thể cứ thấy rươu là thi Ä‘ua. Rượu ngon phải có bạn hiá»n... Bạn hiá»n đã có, rượu nầy phải ngon!
Mưá»i Méo nói xong , đưa tay cầm chai rượu rót tiếp đầy mấy cái chun.Mưá»i Méo cầm ly rượu lên má»i.
-Äây là chun rượu uống cho tình bằng hữu.
Má»i ngưá»i nâng chun rượu lên, cụng nhau và uống cạn. Äại úy Tùng thấy Trung và Trang uống chưa nhiá»u nhưng không còn sức Ä‘i xa hÆ¡n.Tùng rót tiếp 2 chun rồi nói
-Bồ đào mỹ tữu , thiên bôi thiểu. Ngưá»i xưa lấy rượu để làm lể đưa tiển ngưá»i Ä‘i xa.Ngày mai Mưá»i Méo Ä‘i rồi. Chúng ta tuy không " tri kỹ tri bÄ© " như ngưá»i xưa, ít nhất cÅ©ng đồng đạo. Sao hoàn cảnh khiến chúng ta chẳng gần gá»§i vá»›i nhau mà còn ngăn cách nhau. Äây là chén rượu tiển nhưng cÅ©ng là chén rượu thắt chặt chúng ta gần nhau.
-Xìn má»i bạn nâng chén.
Mưá»i Méo không khách sáo cần chun rượu cụng vá»›i chun cá»§a Tùng má»™t cái cốc. Cả hai đưa lên miệng nốc cạn. Chun vừa để xuống bàn, gắp miếng mồi đưa cay xong, Mưá»i Méo cầm chai rượu rót tiếp và nói.
-Äã uống rượu phải uống cho say má»›i là hảo hán.Phải không đại úy Tùng?.
Tùng không nói chỉ cầm chun rượu đưa lên miệng cùng lúc vá»›i Mưá»i Méo uống cạn.Hai ngưá»i cứ đưa qua, lấy lại, uống liên tục bá» quên Trung và Trang.Hai Trung sợ Mưá»i Méo quá chén , trở ngại cho ngày mai phải lên đưá»ng sá»›m, má»›i lên tiếng can ngăn.
-Hai vị chén tạc chén thù tâm đắc không còn nhớ chúng tôi sao?
Mưá»i Méo tỉnh queo, nói vá»›i hai Trung.
-Qúy vị khá»i phải lo.Chúng tôi chỉ dìu nhau Ä‘i má»™t Ä‘oạn đưá»ng để chan hòa tình bằng hữu, chá»› không thể song hành hoài đâu.
Tùng chen vào vá»›i giá»ng nói có phần thay đổi.
-Uống nửa đi, đâu ai bỠai.
Tùng cầm chai rượu rót đầy chun và uống má»™t mình , vá»›i giá»ng nói lè nhè.
-Má»m môi chén mãi tít cung thang.
Mưá»i Méo biết Tùng đã thấm rượu, má»›i cưá»i giãi thích vá»›i đại úy Trang.
-Nhiá»u ngưá»i uống rượu giá»i nhưng nạp nhanh quá dể bị say. Tùng có thể Ä‘ang ở trong trưá»ng hợp nầy.
Äại úy Trang nhận thấy Mưá»i Méo đúng là tay giang hồ kỳ hiệp, má»›i há»i.
-Äại úy chắc tá»­u lượng cao lắm.
-Cuá»™c Ä‘á»i chiến sÄ© cá»§a tôi cô đơn và cô độc. Nhiá»u lúc sống nÆ¡i tiá»n đồn xa, vắng vẻ.Tôi chỉ biết lấy rượu tiêu khiển, thét rồi cảm như rượu là bạn thân thiết, không cay, không say, chỉ mang cảm hứng, vui vẻ cho ngưá»i thưởng lãm.
-Chả trách đại úy Tùng rơi rớt lại, không theo kịp với đại úy.
Buổi tiệc rồi cÅ©ng kết thúc. Äại úy Tùng được đệ tữ giúp cho vá» láng trại nghỉ ngÆ¡i. Äại úy Trang đưa Trung và Mưá»i Méo tận nhà tạm nghỉ. Trang đưa cho hai Trung tá» giấy phép Ä‘i đưá»ng và nói.
-Äây là giấy phép do đại tá ký cho phép xe cá»§a đại úy Ä‘i lại trong khu vá»±c nghÄ©a quân kiểm soát. Chúng tôi đã cho ngưá»i thông báo, xe trâu chuẩn bị cho đại úy trở vá». Sáng mai đại úy cứ trở lại nÆ¡i xe trâu đậu chỠđể khởi hành. Tôi sẽ gặp đại úy tại tỉnh, bàn tiếp chuẩn bị cho phiên há»p tá»›i.
Theo như dá»± định, sáng tinh mÆ¡ hai Trung và Mươi Méo đáp xe trâu trở vá».Hành trình trở vá» khá thuận lợi.Tốc độ xe chạy Ä‘á»u đặn. Theo yêu cầu cá»§a Mưá»i Méo xe trâu chạy chở lại Ba Chúc. Mưá»i Méo muốn tìm lại cậu bé ngưá»i Miên, Châu Nghét, vá»›i ý định tìm biết coi bà chá»§ quán , bà năm là ngưá»i cá»§a phe nào. Xe đến nÆ¡i vào lúc xế chiá»u. Hai Trung thanh toán tiá»n thuê mướn vá»›i ngưá»i lái xe má»™t cách sòng phẳng, còn có khoản tiá»n thưởng Ä‘á»n bù những khó khăn dá»c đưá»ng.Ngưá»i lái xe há»i.
-Ông không dùng xe trở ra ngoài Châu Äốc.
-Tôi tính trở ra ngoài đó bằng đưá»ng thÅ©y.
-Bến đò ở Tịnh Biên lận.
-Chúng tôi biết cách mà.
-Như vậy tôi xin kiếu.Mấy ông Ä‘i đưá»ng bình an.
Ngưá»i đánh xe cho trâu cất bước. Mưá»i Méo dắt hai Trung trở lại chùa Miên. Mưá»i Méo thuê má»™t căn phòng cho 2 ngưá»i ở qua đêm.Sá»± việc diển tiến bình thưá»ng, không gây chú ý nào cho sư sãi hoặc các ngưá»i làm công quả.Bởi vì ngày ngày có nhiá»u khách thập phương từ phương xa đến xin tá túc trong chùa để leo núi viếng các chùa trên cao. Hai ngưá»i nghỉ ngÆ¡i cho đến khi trá»i mát.Những tia nắng dìu dịu , gió núi thổi mát, đũ tung lên đám lá khô bay là đà và chút bụi má» má» không gian.Hai ngưá»i xuống quán bà năm. Thiếu phụ chá»§ quán, dáng đẫy đà, gương mặt bầu bÄ©nh, toát ra dáng má»™c mạc chân quê thấy khách quen trở lại sau những giây phút ngở ngàng, bà mừng rở, lính quýnh và sum soe há»i han.
-Ông! ông Ä‘i đâu mất biệt mấy tháng trá»i.Thằng Châu Nghét buồn bả ngồi Å© rÅ©, khiến cho cả nhà nó âu lo.Tôi há»i nó ông đâu rồi, không thấy trở vá».Nó lắc đầu không trả lá»i.Nay ông vá» nó gặp chắc nó mừng lắm.
Mưá»i Méo vui vẻ, chỉ hai Trung.
-Tôi đến thăm thằng em nầy đây.Nó giá»­ lại nhà chÆ¡i, giá» má»›i thả cho vá».
Bà năm nhìn hai Trung từ đầu cho đến chân, rồi thắc mắc.
-Cậu nầy có vẻ không phải là dân trong vùng.
-Sao bà biết tôi không phải là dân ở đây.
-Nước da dân vùng nầy Ä‘á»u ngâm ngâm, đâu trắng trẻo như vầy.
-Tôi là ngưá»i Việt , không phải là ngưá»i Miên sao da ngâm ngâm.
-Ở đây Miên Việt Ä‘á»u như nhau.Do nước tắm, do nắng gió..chá»› đâu phải là giống ngưá»i.
-NÆ¡i nầy có nhiá»u ngưá»i từ xa vá», chá»› đâu phải sinh trưởng trong vùng.
-Vậy ông làm gì? ở đâu?
-Bà làm gì Ä‘iá»u tra tôi dá»­ vậy.
Bà năm thôi thắc mắc nhưng thái độ bà đã nói lên bà đang suy nghĩ lung lắm.
-Thím có cách nào nhắn Châu Nghét là tôi đang chỠnó ở đây không?
-Dể dàng! Tôi nhỠmột đứa bé chạy lại nhà nó tìm giúp cho ông.
-Thím nói vá»›i nó, tôi cho tiá»n nó để tìm Châu Nghét.
-Mấy ông dùng thứ gì?
-Mấy món ngon nhất của bà mang hết ra đây.
-Dạ.
Má»™t đứa nhá» chừng 8 tuổi Ä‘i ra , đến bàn há»i Mưá»i Méo.
-Bà chá»§ bảo cháu đến há»i ông, có phải muốn cháu tìm Châu Nghét phải không?
-Cháu có tìm Châu nghét được không?
-Cháu biết nhà nó, biết chổ nó thưá»ng đến.
Mưá»i Méo lấy năm cắc bá» vào tay nó.
-Äây là tiá»n thưởng cháu tìm Châu Nghét cho chú.
-Dạ!
Thằng bé được số tiá»n lá»›n quá sức tưởng tượng cá»§a nó. Hai Trung thấy Mưá»i Méo đột nhiên buông tiá»n rá»™ng rãi như vậy má»›i thắc mắc há»i.
-Nó là đứa con nít tuổi còn quá nhá», sao chú cho nó tiá»n nhiá»u như vậy.
Mưá»i hạ thấp giá»ng thì thào nói vá»›i hai Trung.
-Cái mụ nhà quê nầy là mật báo viên đó. Hiện nay chưa biết nó là ngưá»i cá»§a ai.
-Cớ sao chú làm như vậy?
-Vá»›i số tiá»n đó mụ thế nào cÅ©ng gá»i đồng bá»n đến trao đổi, tìm cách đối phó vá»›i chúng ta.
-HỠchưa biết chúng ta là ai.
-Nhưng hỠbắt buộc phải suy đoán và hành động.
-Chú có nghĩ đến việc hỠtrừ khử chúng ta hay không?
-HỠmuốn lấy tin thôi.
-Biết đâu là ngưá»i cá»§a ông ba.
-Hoàn toàn không cÆ¡ sở.Nếu là ngưá»i nghÄ©a binh sẽ được thông báo vá» chúng ta.
-Như vậy bà có thể là ngưá»i cá»§a Pháp hay Việt Minh.
Hai ngưá»i trao đổi vá»›i nhau má»™t lát, bà năm mang thức ăn lên , dá»n trên bàn.
Hai Trung há»i.
-Bà chủ cho chúng tôi ăn món gì đó.
-Gà xé phay, trá»™n gá»i bắp chuối, cá lóc hấp cuốn bánh tráng. Cháo gà.
-Ở đây không có thịt rừng hay sao?
-Có nhưng phải đặt trước tôi mới đi chợ.
-Tại sao không có sẳn?
-Dân ở đây không thích thịt rừng. Dù ở đây thứ gì cũng có nhưng phải báo trước.
-Thôi được .Thím cho một xị rượu đế ngon nhất.
-Có ngay.
Mưá»i Méo và hai Trung nhậu lai rai má»™t lát. Châu Nghét từ ngoài chạy đâm bổ vào.
-Trá»i chú đó hả! Cháu lo cho chú quá.
Nó nói má»™t hÆ¡i rồi đứng thở hổn hển, chứng tá» từ lúc nghe tin Mưá»i Méo trở vá» chá» nó quán bà Năm. Nó chạy má»™t mạch vỠđể gặp. Mưá»i Méo ôn tồn nói vá»›i nó.
-Cháu ngồi xuống ghế Ä‘i.Má»i chuyện qua rồi. Bây giá» mình ăn uống cho vui vẻ thôi.
Hai Trung nhìn cậu bé ngưá»i Miên , ngưá»i nhá» thó, dù tuổi cÅ©ng phải 16-17 không chừng.Nó đội cái nón nỉ cÅ© xám, thụng cho đến mang tai. Chiếc áo bà ba sá»c cÅ© kỹ, chiếc quần xà lõn để lá»™ đôi chân Ä‘en đúa.Nó là má»™t thiếu niên nhưng cách ăn mặc vẩn là cậu bé. Hai Trung thấy dậy trong lòng má»™t sá»± thương hại cho mấy đứa trẻ nhà quê thất há»c. Hai Trung nhìn vá» hướng quầy tính tiá»n há»i lá»›n lên.
-Bà chủ cho thêm chén đũa.
Tuyệt nhiên im lặng, không có tiếng đáp trả. Mưá»i Méo nhìn dáo dác má»™t lát bèn đứng lên Ä‘i vá» phía sau bếp, dừng lại gá»i lá»›n.
-Thím năm đâu, cho thêm chén đũa !
Hoàn toàn im vắng. Bà đã đi đâu trong lúc quán có khách, hai Trung nghĩ thầm.Bà ta phải có nhu cầu cấp bách mới làm như vậy. Châu Nghét đứng lên nói.
-Cháu biết bà năm đi đâu rồi.
-Äi đâu vậy?
-Bà lại nhà, kế chổ rá»ng tôm cua cá còn sống.
-Sao đang bán lại bỠđi?
-Nhiá»u khi có khách đặt tiệc đột xuất.Cháu tá»± lấy cÅ©ng được.
Châu Nghét đứng lên Ä‘i vá» hướng bếp.Má»™t lát nó trở lại vá»›i cái chén và đũa trên tay. Châu Nghét ngồi xuống.Mưá»i Méo chỉ thức ăn nói.
-Cháu ăn Ä‘i! Ä‚n nhiá»u cho mau lá»›n.
-Lâu lâu ăn một bửa làm sao to lớn được , phải không chú?
Mưá»i Méo dịu dàng nói vá»›i nó.
-Cháu muốn ăn no Ä‘á»u Ä‘á»u như vầy hoài hay không?
Châu Nghét ngạc nhiên nhìn hai ngưá»i, không biết há» nói gì, dưá»ng như khó hiểu vá»›i nó.Mưá»i Méo nhắc lại.
-Chú nói thiệt đó.Cháu có muốn no đũ hay không?
-Cháu phải làm sao để được như vậy?
-Cháu theo chú.
-Cháu thích theo chú lắm.Cháu thích chú ! Nhưng theo chú còn gia đình, mẹ với mấy em ai lo.
-Theo chú, cháu có tiá»n gởi vá» giúp thêm cho mẹ.
Châu Nghét tròn xoe con mắt, nhìn Mưá»i Méo không hiểu nó theo chú làm nghá» gì mà có tiá»n.
-Chú làm nghỠgì?
-Cháu làm con nuôi cho chú. Cháu được há»c nghá», làm có tiá»n gởi vá» giúp gia đình.
Hai Trung nghÄ© vợ chồng Mưá»i Méo không con, có nuôi má»™t đứa con trai chừng 10 tuổi, nay còn muốn thêm đứa ná»­a. Như vậy gia đình cÅ©ng vui thêm.Hai Trung bèn nói thêm cho thằng nhỠưng thuận.
-Ông Mưá»i đây không con, có nuôi má»™t đứa, giá» muốn thêm cháu ná»­a. Làm con ông Mưá»i cháu khá»i lo gì hết.
-Cháu phải há»i qua mẹ cháu má»™t tiếng má»›i được.
-Tối nay cháu há»i mẹ. Nếu bà ta đồng ý, sáng mai chúng ta cùng Ä‘i không muá»™n. Cháu thưa vá»›i mẹ. Cháu sẽ thưá»ng xuyên được vá» thăm nhà, chá»› không mất đâu.
Má»™t lát sau bà Năm trở lại vá»›i ngưá»i đàn ông mà Mưá»i Méo bắt gặp khi hắn Ä‘ang theo dõi mình.Mưá»i Méo há»i Châu Nghét có biết ngưá»i đàn ông má»›i xuất hiện hay không? Châu Nghét trả lá»i.
-Cháu biết ông Tám Tầm.Ông ta là lái buôn các thức ăn sống đó.Ông ta cũng mới vỠlàm ăn ở đây thôi.
-Cháu có biết ông ta để ý mình không?
-Chắc tại bà năm giá»›i thiệu mình là ngưá»i từ xa tá»›i. Ngưá»i ở xa thưá»ng đặt hàng cá»§a ông ta.
Từ đó trở Ä‘i ba ngưá»i chỉ lo ăn uống không chú ý tá»›i ngưá»i đàn ông.Mặc dù hắn không ngá»›t theo dõi.Mưá»i Méo dặn dò Châu Ngét.
-Bà Năm hay ngưá»i đàn ông đó có há»i cháu vá» 2 chú. Cháu phải trả lá»i 2 chú là ngưá»i buôn bán qua biên giá»›i. Hai chú vỠđây để tuyển ngưá»i cho chuyến hàng sắp tá»›i.
-Dạ cháu hiểu.
Bá»­a ăn kéo dài đến tối má»›i chấm dứt. Trước khi chia tay, Mưá»i Méo dí vào tay Châu nghét má»™t ít tiá»n. Châu Nghét ngần ngừ, chưa hiểu việc gì.
-Cháu cầm tiá»n nầy đưa cho mẹ mua gạo ăn.
Châu Nghét cảm động muốn rưng rưng.
-Cháu cám ơn hai chú.
-Nhớ sáng mai cho 2 chú biết ý kiến.
-Dạ.
Sau tiếng nói, Châu Nghét vụt biến mất trong bóng đêm. Hai Trung theo Mưá»i Méo đến quày trả tiá»n cho bà năm rồi trở vá» chùa. Sáng hôm sau Châu Nghét đến cho Mưá»i Méo biết mẹ nó đồng ý, vì nghÄ© nó sẽ có tương lai.Nhưng nó chưa Ä‘i được khi thấy mấy đứa em còn nheo nhóc, sợ mẹ nó không lo nổi.Nó cần má»™t thá»i gian thu xếp rồi má»›i đến vá»›i Mưá»i Méo được.Mưá»i Méo vổ vai nó nói.
-Không sao.Cháu đến chợ Lấp Vò há»i nhà Mưá»i Méo ai cÅ©ng biết.
-Hồi hôm ông tám Tầm có gặp cháu há»i thăm 2 chú.
-Cháu nói sao?
-Nói như chú dặn.
-Như vậy tốt lắm.
-Hai chú trở ra Châu Äốc bằng gì.
-Xe ngựa tới Tịnh Biên rồi xuống đi bằng ca-nô
-Hay là cháu đưa 2 chú vỠngoài đó.
-không cần đâu. Hẹn gặp lại nhau nghe.
Hai ngưá»i xách túi Ä‘i ra bến xe ngá»±a.Châu Nghét theo sau đưa tiển má»™t cách bịn rịn. Xe ngá»±a phóng Ä‘i, Mưá»i Méo nhìn ngược thấy Châu Nghét vẩn đứng yên, vẩy tay chào. Xe ngá»±a phóng nước đại trên đưá»ng sõi đá, ngoằn ngòe theo các chân núi. Xe Ä‘i tá»›i trưa nắng gay gắt, đột nhiên có toán lính địa phương đứng ra chận xe ngá»±a lại, há»i giấy tá» tùy thân và đòi xét hành trang. Chúng mang mấy cái túi xách cá»§a 2 ngưá»i, lục tung ra, vẩn không tìm được những vật khả nghi mà chúng muốn tìm. Cuối cùng chúng há»i.
-Mấy anh vào Ba Chúc thuê mướn những ai?
-Chúng tôi Ä‘i viếng các chùa sao anh há»i lung tung như vậy.
-Chớ không phải mấy anh đang tổ chức buôn chyến sang bên kia biên giới hay sao?
-Vì sao mấy anh nói như vậy?
-Có nguồn tin báo cáo mấy anh định vượt biên sang mua hàng lậu bên Miên.
Hai Trung bật cưá»i, móc bóp đưa ra công vụ lệnh cá»§a tỉnh trưởng cấp cho công tác đặc biệt. Mấy tên lính xem xong giật mình, đưa tay chào.
-Mấy anh nhận được nguồn tin xấu rồi.
Tên lính trao trả tư trang lại cho 2 ngưá»i và nói lá»i xin lổi.
-Äại úy bá» qua, chúng tôi chỉ làm theo lệnh mà thôi.
-Không sao, các anh không có lổi gì cả.
Hai ngưá»i lên xe. Ngưá»i đánh xe cho xe ngá»±a tiếp tục lên đưá»ng.Mưá»i Méo nói vá»›i hai Trung.
-Chú thấy không, bà năm chính là mật báo viên của an ninh Pháp nhằm theo dõi động tĩnh nghĩa binh ba Cụt.
-Tụi Pháp có vẻ còn đắng cay với nghĩa binh lăm lắm thì phải.
-Chúng cÅ©ng chưa tin mình đâu. Phải là ngưá»i chúng đào tạo má»›i được tin cậy.
(còn tiếp)
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên
LYNHAN
Äại Tướng
Äại Tướng


Ngày tham gia: Apr 14, 2006
Bài gửi: 329

Bài gá»­igá»­i: 08.01.2010    Tiêu Ä‘á»: Trả lá»i vá»›i trích dẫn ná»™i dung bài viết này

Từ khi Mưá»i Hổ nhận Tùng làm con nuôi vá»›i quyết tâm đào tạo Tùng thành má»™t ngưá»i kế thừa cả 2 mặt, tuyệt kỹ và tinh thần.Lão câu Mưá»i Hổ hài lòng và đắc chí vá» Tùng, trước nổ lá»±c rèn luyện và há»c tập má»™t cách phi thưá»ng cá»§a chàng. Mưá»i Hổ khéo léo mang hình ảnh kỹ sư Ngân, ngưá»i cha quá cố cá»§a Tùng,dù lúc qua Ä‘á»i Tùng còn quá nhá» và chưa có nhiá»u thá»i gian gần gá»§i, chẳng có những kỹ niệm khó quên, để tạo nên ký ức thần kỳ nào đó. Thế nên đầu óc Tùng như tá» giấy trắng vá» má»™t ngưá»i cha danh tiếng cá»§a mình. Lão câu đã ra sức vẽ lên hình ảnh ngưá»i cha thần tượng cho Tùng.Tùng hãnh diện vá» ngưá»i cha quá cố cá»§a mình bao nhiêu. Chàng phải cố gắng há»c tập và rèn luyện bản thân cho tương xứng, lại được kích thích thêm,bởi những thêu dệt trân trá»ng và thân thương cá»§a lão câu khi kể vá» kỹ sư Ngân. Ká»· sư Ngân trở thành thân thuá»™c và thần tượng cá»§a lão câu là má»™t thá»±c tế, khiến cho lá»i kể cá»§a ông sống động và thuyết phục được Tùng.

Lão câu dạy cho Tùng khổ luyện thuật phi hành từ căn bản. Chàng phải Ä‘eo đất đá, cho tá»›i sắt để nhảy hố.Chàng phải nhảy từ 3 tấc , 5 tất cho đến cả thước. Má»™t khi bá» dầm khá»i thân thể, Tùng cảm như nhẹ tênh khi phóng ngưá»i nhảy cao.Chàng còn há»c thêm cách sá»­ dụng các dụng cụ tăng cao bước nhảy như sào, dây móc đánh Ä‘u. Chàng còn phải biết tận dụng các chướng ngại vật để làm Ä‘iểm tá»±a cho những bước nhảy liên hoàn, nâng bước nhảy cao thêm vượt bá»±c. Tùng được lão câu uốn nắn tuyệt kỹ phóng dao, bắn tên má»™t cách công phu.Chàng phải tốn rất nhiá»u thá»i giỠđể luyện tập thế đứng , cách ngã té để tăng thêm lá»±c cho tay, cho chân.Tùng phải biết cách vận dụng bắp thịt, luyện gân cốt, uốn éo thân thể má»m dẽo, thích ứng được những động tác công phu. Lão câu thấy khả năng Tùng tăng tiến vượt bá»±c trong má»™t thá»i gian không dài, rất hài lòng và hãnh diện. Tùng có thể phóng dao chính xác dưới nhiá»u góc độ, nhiá»u tình huống.Dù mắt bị bịt kín , Tùng vẩn có khả năng phóng dao đến đích, nhá» sá»± ước tính khoảng cách chính xác. Tùng cÅ©ng được dạy bắn cung. Chàng bắn trúng hồng tâm dể dàng trong thế quay ngưá»i, hoặc lòn dưới chân.Tùng trở thành má»™t diển viên xiệc xuất chúng dưới tay đào luyện cá»§a lão câu.Lão câu thưá»ng nhắc nhở Tùng, tuy các tuyệt kỹ nầy không còn hữu hiệu trong thá»i đại súng ống. Song nó sẽ là những tiểu xảo giúp kẻ cầm súng trở nên tay thiện xạ.Khi cận chiến nó lại là phương tiện quí báu để tá»± vệ.

Tùng trở thành đệ tữ chính thống cá»§a môn phái Hoa SÆ¡n. Äây là hệ phái được dá»±ng lên dưới mái chùa Từ SÆ¡n do nhà sư Vạn Hạnh sáng lập.Phái võ Hoa sÆ¡n vá» sau bị phái Äông A lấn áp nên tan loãng đưa Ä‘i khắp nÆ¡i.Nguồn võ chính thống được hoàng tữ Lý Long Tưá»ng mang sang đất Cao Ly.Nguồn võ trong dân gian theo bước chân ngưá»i Ä‘i khai hoang mở đất, trụ lại dưới các mái chùa vùng Thất SÆ¡n mầu nhiệm.Lão câu giảng tiếp cho Tùng, Phật giáo Ä‘i vào Nam, hòa nhập vào phái Lâm Tế cá»§a ngưá»i Minh Hương, hình thành má»™t ná»n Phật giáo cởi mở, phù hợp vá»›i hoàn cảnh ngưá»i khai hoang.Äó là ná»n Phật há»c má»›i do đức Phật Thầy Tây An sáng lập, phật tữ quen gá»i chung chung là Phật Gíao Hiếu NghÄ©a tức là tuy tu hành nhưng vẩn giá»­ phận vá»›i cha mẹ và đất nước.Các đệ tá»­ kế thừa tiếp tục phổ biến giáo lý vá»›i nhiá»u tên gá»i khác nhau, riêng đạo cá»§a chúng ta mang tên là Bữu SÆ¡n Kỳ Hương. Võ há»c cá»§a chúng ta cÅ©ng không còn nguyên chÅ©ng ná»­a. Nó bị pha vá»›i má»™t số tuyệt kỹ cá»§a phật tữ ngưá»i Hoa, vốn là ngưá»i cá»§a Thiên Äịa Há»™i, theo phái Lâm Tế. Võ há»c bao gồm quyá»n , cước và ná»™i công.Tùng sau thá»i gian tập luyện đã thuần thục được má»™t số bài quyá»n cước có thể tá»± vệ bản thân. Song vá» ná»™i công chưa được tinh tấn nên quyá»n cước chưa phát huy ná»™i lá»±c để áp đảo đối phương.

Lão câu sau khi thấy Tùng ấn chứng là má»™t cao thÅ©, có khả năng Ä‘em tuyệt kỹ cá»§a mình thi thố trong chiến đấu. Lão câu má»›i Ä‘em mối thù cha Tùng ra kể, nhắc nhở Tùng làm con, phải nhá»› trả thù cha để giá»­ hiếu.Ông kể lại ngá»n ngành kỹ sư Ngân bị ám toán như thế nào? Ai là ngưá»i ra lệnh trá»±c tiếp thá»±c hiện âm mưu?Nhân chứng vụ giết ngưá»i bỉ ổi vẩn còn sống để xác nhận.Tùng nghe qua rất băn khoăn.Làm con phải báo hiếu cÅ©ng như báo thù.Nhưng kẻ thù cá»§a Tùng là nhân vật đầy thế lá»±c, hành tung lại mù má».Tùng cảm thấy mình không khả năng để giết kẻ hại cha mình.Những tuyệt kỹ Tùng tập luyện thá»i gian qua chỉ là những múa mai, quÆ¡ quào, làm sao đối chá»i vá»›i súng ống, binh Ä‘oàn.Lão câu không ngá»›t động viên và trấn an Tùng. Con còn có nhiá»u chú bác tài năng đứng bên cạnh như lão Hàm, Sáu Hòa hay năm Mum. Äó là những ngưá»i bạn quí cá»§a cha con, tuyệt đối trung thành vá»›i tình bằng hữu, bạn chiến đấu.Tùng lấy lại tá»± tin phần nào nhưng vẩn còn do dá»± chá» tá»›i khi găp các ngưá»i thân khác.Tùng há»i lão câu.
-Ba có biết tin anh Ngân giỠở đâu không?
-Con phải gá»i nó là Kỳ hay Sáu Hòa.Nó lấy tên ba con làm mật danh, chá»› đâu phải tên nó.
-Con chưa quen gá»i tên cúng cÆ¡m cá»§a anh ấy.
-Phải tập cho quen.
-Bác Hàm bây giá» rút lui ra khá»i chuyện giang hồ.Bác lo làm ăn thôi.
-Tư Hành " gặp thá»i thế , thế thá»i phải thế " chá»› chưa yên phận đâu.
-Ai bắt ông ta phải làm thế?
-Nó thất vá»ng Việt Minh nhưng không thể vá» vá»›i Tây.Tư Hành không tin yêu Tây, ngược lại Tây chẳng thích gì hắn.Hắn chỉ còn con đưá»ng làm ăn thôi.
-Còn chú năm Mum, con chưa há» găp, làm sao đặt niá»m tin ở chú.
-Nhân hay năm Mum là tri bĩ, tri kỹ của thằng Kỳ. Kỳ thương cháu cở nào là Nhân thương cở đó.
-Vậy sao! Con không hiểu được sự ràng buộc tình cảm chặt chẻ của thế hệ trước như thế nào?
-Thá»i đại cá»§a ba. Con ngưá»i sống chết vá»›i nhau vì sá»± giao kết nghÄ©a tình.
-Sao bây giỠkhông thấy?
-Thế hệ cá»§a con là thế hệ chiến loạn. Äạo đức con ngưá»i bị sụp đổ trước cám dổ cá»§a vật chất.
-Sao ngưá»i trước không bị cám dổ.
-Chiến tranh làm mất mát vật chất lẩn tinh thần.Äạo đức suy, sá»± mất mát khiến ngưá»i ta cảm thấy thiếu thốn và thèm khát. Con ngưá»i chao đảo lúc nào cÅ©ng dể đổ sụp trước cám dổ.Má»™t yếu tố má»›i xuất hiện là ná»n văn hóa vật chất phương tây được truyá»n bá tràn lan.
Tùng tá» ra bị thuyết phục trước lá»i giãi thích cá»§a lão câu.
-Con quyết theo bước ngưá»i xưa, không để vấp ngã theo nhân tình thế thái.
-Äạo cá»§a chúng ta cốt giá»­ cho con ngưá»i má»™t tinh thần dân tá»™c, má»™t tấm lòng nhân từ, má»™t nhân sinh quan nhất quán lấy từ bi và văn hóa để cứu quốc.
Tùng hớn hở với tất cả tấm lòng.
-Con quyết Ä‘i theo con đưá»ng cá»§a ba vạch.
Tùng nói xong trở lại sân tập múa mai thao tác má»™t cách dÅ©ng mãnh.Mưá»i Hổ sung sướng trong lòng, thầm nghÄ©, tình phụ tữ không chỉ là tình thâm mà còn có má»™t tương thông mầu nhiệm nào đó, sức ngưá»i khó giãi thích.Mưá»i Hổ nhìn Tùng tập luyện vá»›i má»™t tá»± hào vô bá» bến.Tận cùng trong tâm hồn mưá»i Hổ, vang lên Ä‘iệp khúc âm thầm " hổ phục sinh hổ tữ".

Tùng thật ra là đứa con ruá»™t duy nhất cá»§a Mưá»i Hổ. Cho tá»›i bây giá» mưá»i Hổ chưa há»™i đũ can đãm để nhận lại đứa con. Nó làm con nuôi quá đũ! Thân phận cháu đích tôn cá»§a chá»§ Phấn như vậy nó được hãnh diện hÆ¡n. Niá»m hãnh diện vá» Tùng khiến ký ức thá»i niên thiếu mưá»i Hổ bị khÆ¡i dậy.
HÆ¡n ba mươi năm vá» trước, mưá»i Hổ còn là má»™t cậu bé mồ côi, được chá»§ Phấn đưa vá» nuôi trong nhà như má»™t gia nhân. Mưá»i Hổ được dạy dổ nhiá»u thứ để có khả năng quán xuyến má»i việc trong nhà. Mưá»i Hổ lá»›n lên dưới mái nhà chá»§ Phấn vá»›i má»™t tình thương đậm đà, khác vá»›i mối liên hệ chá»§ tá»›.Mưá»i Hổ trở thành má»™t thứ gia nhân đặc biệt trong nhà, ná»­a là con nuôi, ná»­a là giúp việc. Mưá»i Hổ trở thành ngưá»i quyá»n hành vá»›i má»i kẻ ăn ngưá»i ở trong nhà. Vá»›i gia chá»§, mưá»i Hổ trong vai trò ngưá»i giúp việc trung thành, bảo vệ gia sản cá»§a chá»§ như gia sản cá»§a chính mình. Dó đó chá»§ Phấn rất tin tưởng mưá»i Hổ, giao hết quyá»n cai quản từ trong ra ngoài cho mưá»i Hổ. Mưá»i Hổ có dịp gần gá»§i thân mật vá»›i chá»§ Phấn hÆ¡n, khi mấy ngưá»i con ông ta Ä‘i há»c xa, chỉ có mưá»i Hổ là ngưá»i tin cậy duy nhất trong gia đình. Do đó kẻ ăn ngưá»i ở trong nhà tuân hành mưá»i Hổ răn rắt không cần thắc mắc.

Trong thôn xóm có má»™t gia chá»§ khác cÅ©ng giàu có, đất Ä‘ai hàng trăm mẫu, gia súc hàng đàn, hàng lÅ©, ngưá»i giúp việc khá nhiá»u, hầu hết là đàn bà và con nít. Gia sản cá»§a chá»§ Mít được cai quản bởi đứa con gái út, tên là út Nhiệm. Út Nhiệm tuy không sắc são nhưng có nhiá»u nét thanh tú, đầy sức sống cá»§a má»™t thiếu nữ sức vóc.Nàng đũ sức làm tất cả các công việc cá»§a đàn ông như chèo ghe, tát đìa, giã gạo..cho đến nấu cÆ¡m hằng ngày, ngoại trừ bánh trái và thêu thùa, nàng không ưa thích.Út Nhiệm và mưá»i Hổ qua lại thân thiết trong công việc. Mưá»i Hổ thưá»ng giúp út Nhiệm tìm kiếm trâu lạc do mấy đứa chăn ham chÆ¡i để trâu Ä‘i mất không biết dấu để tìm.Hoăc giả trong thá»i vụ cận ká», không kiếm đâu ra thợ cày, mưá»i Hổ tranh thá»§ giúp út Nhiệm làm đất , kịp xạ lúa không để nước chụp.Việc gì mưá»i Hổ cÅ©ng làm được và làm tốt do tính tháo vát trá»i cho và kinh qua công tác quản lý gia sản chá»§ Phấn.Hình ảnh cá»§a mưá»i Hổ càng lúc càng lá»›n trong tâm tư út Nhiệm, vượt xa bá»n thanh niên trong vùng. Hai ngưá»i có cảm tình sâu đậm vá»›i nhau.Kẻ ăn ngưá»i ở hai bên nhà Ä‘á»u biết. Ngưá»i biết sau cùng là chá»§ Mít và chá»§ Phấn. Chá»§ Phấn tán đồng và dá»± định nếu chá»§ Mít bằng lòng, ông sẽ đứng ra cưới út Nhiệm cho mưá»i Hổ. Riêng chá»§ Mít không cho quan hệ con gái là chính đáng.Ông ta nhắc nhở con gái, ông chỉ gả nó cho nÆ¡i " môn đăng há»™ đối ", không thể gã nó cho đứa con mồ côi như mưá»i Hổ.Nhưng ông không cương quyết ngăn cản sá»± giao du giữa con gái và mưá»i Hổ.Má»™t phần ông tin tưởng ở tánh cương nghị và khôn ngoan cá»§a con gái.Ông nghÄ© út Nhiệm nhá» vã mưá»i Hổ hoài, sinh cảm tình, chá»› lấy chồng phải coi ngần nào má»›i xứng. Do đó 2 ngưá»i vẩn qua lại không bị sá»± cản trở nào cá»§a gia đình.Mối tình cá»§a 2 ngưá»i vì thế phát triển Ä‘á»u đặn và êm thấm. Cuá»™c sống nÆ¡i thôn dã và tâm hồn chất phác cá»§a 2 ngưá»i nên mối tình gắn bó vẩn đơn thuần và trong trắng, khi há» chưa nghÄ© đến việc gá nghÄ©a vá»›i nhau. Cho đến má»™t ngày kia khi mùa nước nổi vừa bắt đầu,mưa dầm suốt ngày không ngá»›t. Nước sông nhảy bổ lên bá» sá»›m hÆ¡n thưá»ng lệ. Thằng nhá» chăn đàn vịt chạy đồng hÆ¡n ngàn con, tá»›i xế vẩn chưa đưa đàn vịt trở vá». Út Nhiệm và cả Mít nhìn mức nước lên cao từng phân má»™t mà nhót ruá»™t. Nước dâng cao, nước sông chảy xiết, bầy vịt không được lèo lái chu đáo có thể kéo ra sông, bị trôi mất không tài nào tìm kiếm. Út Nhiệm không đành lòng ngồi yên nhìn gia sản mất dần theo mức nước liếm dần lên.Nàng quyết định rong xuồng Ä‘i tìm. Chá»§ Mít tuy ái ngại nhưng không ngăn cản.Út Nhiệm bung xuồng, rà rà bên nhà chá»§ Phấn,kêu mưá»i Hổ giúp nàng tìm đàn vịt đưa nó vá» nhà.Mưá»i Hổ chỉ kịp báo cho chá»§ Phấn má»™t tiếng, rồi nhảy xuống xuồng cùng út Nhiệm bÆ¡i xuồng theo hướng đàn vịt chạy.Mưa càng lúc càng lá»›n, xuồng ngập nước phải lo tát nước để xuồng khá»i chìm. Hai ngưá»i loay hoay trên cánh đồng trÅ©ng, nước chưa dâng lên cao, mưá»i Hổ chống xuồng cho chạy lướt trên lúa. Mãi đến khi trá»i sụp tối, bầu trá»i chỉ tồn Ä‘á»ng những tia nắng yếu á»›t, há» má»›i bắt gặp đàn vịt bÆ¡i thành nhiá»u đàn nhá», rãi rác khắp đồng ngập nước. Äứa chăn vịt không thấy tăm dạng. Mưá»i Hổ cùng út Nhiệm gom đàn vịt thành bầy, chỉ còn hÆ¡n má»™t ná»­a. Số còn lại không biết Ä‘i đâu. Trá»i sụp tối, mưa vẩn không ngá»›t há»™t, Mưá»i Hổ và út Nhiệm ướt sÅ©ng, quần áo dính sát da thịt. Qúa lo lắng cho đàn vịt, 2 ngưá»i không thá»i giá» nhìn ngắm lại thân hình nên không má»™t chút ngượng nghịu. Äàn vịt tuy được gom thành đàn nhưng không thể đưa vá» nhà khi trá»i tối sầm, mưa như thác đổ. Mưá»i Hổ má»›i bàn vá»›i út Nhiệm tìm cái láng nào gần nhất, đưa vịt đến đó trú qua đêm, chá» sáng rỠđưa vá» nhà. Út Nhiệm không còn cách nào khác, phải bằng lòng.Hai ngưá»i đưa đàn vịt đến cái láng ngưá»i ta dá»±ng trên má»™t gò cao, dùng ở tạm trông coi lúa được trâu rá»™ vá» chỠđập. Äàn vịt tràn lên sân lúa, chịu đứng yên, ngÅ© đêm không còn kêu la hay chạy vại. Út Nhiệm và mưá»i Hổ yên tâm vỠđàn vịt.Hai ngưá»i kéo vào láng trú mưa. Bây giá» 2 ngưá»i má»›i cảm thấy lạnh lẽo và ướt át, không thể tả.Mưá»i Hổ cởi áo vắt nước, rồi mặc lại. Út Nhiệm lạnh run lên, nhìn mưá»i Hổ , má á»­ng hồng, rồi nhìn xuống đất, ngưá»i vẩn run cầm cập.Hai hàm răng cắn nhau nghe lụp cụp. Mưá»i Hổ thấy út Nhiệm lạnh run như vậy, thương lắm nhưng không biết làm sao giúp nàng. Sau má»™t lúc ngần ngừ, mưá»i Hổ má»›i nói.
- Anh quay lưng lại để em cởi áo vắt nước cho đở lạnh. Em tin anh không?
Út Nhiệm không trả lá»i, chỉ ngồi rút vào góc láng run rẩy.Mưá»i Hổ thấy thế lại năn nỉ.
-Chẳng lẻ em chưa tin tưởng anh chút nào sao?
Út Nhiệm hớt hải nói.
-Em tin anh chứ! Em tin mà.
-Như vậy cởi áo ra vắt mau lên.
Mưá»i Hổ nói xong rút vào góc xa, quay lưng lại, nhìn vào khoảng vách kết bằng rÆ¡m, chổ còn chổ mất. Mưá»i Hổ nhìn ra ngoài mưa vẩn rÆ¡i thành sợi, gió thổi bay phất vào trong láng.Mưá»i Hổ chép miệng.
-Mưa kiểu nầy ngày mai nước chưa rút kịp, nước chụp đám mạ Ä‘ang tốt chết hết. Mưá»i Hổ chép miệng thở dài.
Trong khi đó út Nhiệm nhanh tay cởi áo vắt hết nước, mặc ngay trở lại.Nàng lên tiếng báo cho mưá»i Hổ.
-Ruộng nhà em tuy cao nhưng mạ còn non không biết có qua nổi con nước nầy hay không? Anh có cách nào không?
Mưá»i Hổ nghe út Nhiệm nói, biết nàng đã vắt nước xong,bèn quay lại nói.
-Anh nghÄ© mình đắp bá» bao, tạm thá»i tát nước ra để cứu mạ.
Út Nhiệm ngẫm nghĩ một chút nói.
-Anh nói cũng có lý, em chắc cứu lúa bằng cách nầy.
Lần đầu tiên Mưá»i Hổ chú ý đến những đưá»ng cong trên cÆ¡ thể cá»§a út Nhiệm. Nó lồ lá»™ làm sao dưới lá»›p vải ướt gần như dán sát. Bóng đêm má» mịt khuyến khích mưá»i Hổ nhìn ngắm vóc dáng ngưá»i yêu không chút sượng sùng. Riêng út Nhiệm thấy mưá»i Hổ im lặng, nhìn đăm đăm vào nàng. Trá»±c giác nhạy bén cá»§a ngưá»i đàn bà nói cho nàng biết mưá»i Hổ Ä‘ang làm gì. Nàng thấy mặt mình nóng bừng lên, dù nàng Ä‘ang lạnh gắt trước cÆ¡n gió thốc thổi luồng qua vách lÅ©ng.
-Anh mưá»i nhìn gì dá»­ vậy.
-Anh đâu có nhìn gì đâu.
- Cái anh nầy nhìn mà chối.
-Anh đâu có chối.
-Sao nói không?
-Anh thú thật.Anh đâu thấy em rá», chỉ thấy bóng thôi, trá»i tối mò mà
-Anh lại nói sạo ná»­a. Sao em thấy anh rá» ràng. Trá»i lại chá»›p hoài mà nói không thấy.
-Em muốn anh không thấy em hay sao?
-Em đâu cản anh làm gì, chỉ tại anh chối nên em mới nói như vậy.
-Anh thấy em lạnh run thương quá nhưng không biết làm sao giúp em bớt lạnh.
Út Nhiệm cảm động trước câu nói chân tình cá»§a mưá»i Hổ.
-Anh mưá»i có thương em không nè?
-Anh thương thì thương nhưng chỉ để bụng thôi.
-Tại sao?
-Anh biết Ä‘á»i nào ông chá»§ gã em cho anh.
-Em đi lấy chồng anh có buồn không?
-Buồn nhưng có thay đổi gì không?
-Hôm nay em má»›i biết anh thương em nhiá»u thế.
-Anh thà khổ chớ không muốn làm em khổ.
-Anh nói em chưa hiểu.
-Em lấy anh sẽ khổ thôi, nên anh không muốn..
-Anh dở khẹt. Tiá»n cá»§a nhà em không làm cho chúng ta đũ sống hay sao?
-Nhưng ông chủ đâu chịu gã cho anh.
-Ba em thương em lắm. Em lạnh quá có cách nào sưởi ấm không? Nhóm lửa được không?
-Äể anh quẹt thá»­ coi.
Mưá»i Hổ lật lưng quần lấy ra cái há»™p quẹt, vá» nhôm trắng hếu. Anh gom má»› rÆ¡m rãi rác trong láng, vun thành đống.Anh lấy quẹt ra lẩy sàn sạt.Lá»­a bắn thành tia, nhưng không thể cháy. Quẹt mãi vẩn không cháy, mưá»i Hổ phát hiện há»™p quẹt bị thấm nước nên không bắt lá»­a.
-Không được rồi em, hộp quẹt bị nước vào nên không cháy.
-Vậy đành chịu thôi.
Mưá»i Hổ thấy út Nhiệm run cầm cập không đành lòng. Anh cảm thấy mình vô dụng quá. Anh vận dụng cái đầu để tìm phương cách chống lạnh cho út Nhiệm. Cuối cùng anh nghÄ© ra cách, song ngần ngại chưa thá»±c hiện. Mưá»i Hổ nghe tiếng xiết cá»§a hai hàm răng út Nhiệm nghiến vào nhau. Anh không ká»m lòng được, cương quyết cởi phăng áo ra. Mưá»i Hổ để ngá»±a trấn, tay cầm cái áo, xô lại ôm út Nhiệm trong vòng tay .Út Nhiệm thất kinh kêu lá»›n.
-Anh làm cái giống gì vậy.
Mưá»i Hổ không nói, bá»c chiếc áo ra phía ngoài út Nhiệm.
-Anh chỉ còn cách nầy làm cho em hết lạnh. Em đừng sợ!
Hết cÆ¡n hốt hoảng, út Nhiệm tìm thấy hÆ¡i ấm từ ngưá»i mưá»i Hổ tá»a ra, ấm áp khôn cùng.Út Nhiệm cảm thấy an toàn và thoải mái trong vòng tay mưá»i Hổ.
-Em đâu có sợ, tại anh làm em giật mình.
Cách sưởi ấm cá»§a mưá»i Hổ đã đưa út Nhiệm vào cÆ¡n ấm áp đê mê. Lần đầu tiên trong Ä‘á»i con gái nàng có cảm giác thần tiên cá»§a sá»± va chạm xác thịt cá»§a 2 tâm hồn yêu thương. Sá»± ấm áp cứ leo dần lên thành cÆ¡n sốt rá»±c lá»­a, khiến nàng không còn lý trí ká»m giá»­ sá»± cám dổ cá»§a 2 thể xác Ä‘ang nóng rá»±c lá»­a yêu đương.Nàng rên rÄ©.
-Anh mưá»i Æ¡i! em ngạt thở mất. Cái áo nầy bó chặt ngưá»i em khó chịu quá.
Mưá»i Hổ gầm gừ trong miệng không nói tiếng nào, nhưng đôi tay tuân thá»§ giúp út Nhiệm cởi bá» chiếc áo ướt ra khá»i tấm thân nóng bá»ng cá»§a nàng. Thân thể ngưá»i con gái kiá»u diá»…m,mượt mà, rắn chắc,nhưng lã lÆ¡i má»i gá»i.Hai gò bồng đão căng cứng, vun cao cá»§a nàng có sức thu hút không gì cưỡng lại.Mưá»i Hổ cứ thế lăn xã vào út Nhiệm như loài dã thú trước con mồi.Út Nhiệm không chống đở còn đồng tình nên mưá»i Hổ cảm như má»™t sá»± khuyến khích nồng nàn. Chàng bước lần vào tình yêu xác thịt từng trang má»™t, cho đến khi 2 ngưá»i không còn gì để tìm kiếm.Há» thân ái ôm nhau ngá»§ cho đến khi những tia nắng ấm tràn vào. Cả cái láng tràn lên những cái bóng nhá» lăng tăng nhảy múa theo cÆ¡n gió thổi xào xạt trên mái lá. Út Nhiệm choàng dậy, xô mưá»i Hổ ra.
-Sáng bét rồi còn ôm ngưá»i ta hoài.
Mưá»i Hổ ngồi dậy, ngắm út Nhiệm má»™t lát, rồi đưá»ng hoàng ôm nàng hôn lấy hôn để. Út Nhiệm xô mưá»i Hổ ra má»™t cách chiếu lệ.
-Bá»™ anh mưá»i chưa thấy đũ sao mà...
-Anh thương em và mãi mãi không đũ
-Lần nầy thôi nghe, chỠlấy nhau mới được nửa.
-Em muốn sao anh theo vậy.
-Nhớ đã nói như vậy đó.
Hai ngưá»i buông ra, sá»­a soạn quần áo tươm tất để ra vá». Giá» nầy mấy con vịt nhốn nháo, lao xao, đòi ăn. Mưá»i Hổ thấy chiếc xuồng đầy nước, nằm chênh vênh trên ruá»™ng, do nước rút xuống từ từ. Út Nhiệm lo đẩy đàn vịt ra sông.Mưá»i Hổ tát nước xuồng và kéo xuồng theo sau đàn vịt. Hai ngưá»i lần hồi ra tá»›i mé sông, nắng lên khá cao. Há» bắt gặp thằng nhá» Ä‘ang Ä‘uổi bầy vịt trở vá». Út Nhiệm kêu lại, há»i nó.
-Hồi hôm mầy ở đầu để vịt chạy lung tung.
-Cháu chỉ gom được một ít đưa lên chòm mã Thầy On, cho chúng ở đó qua đêm.
-Còn mầy ở đâu?
-Cháu lội vỠnhà ăn cơm và ngủ luôn.
-Mầy bỠvịt giữa đồng không sơ mất sao?
-Äêm xuống không lùa chúng Ä‘i được, cháu chưa có há»™t cÆ¡m trong bụng đâu thể ngá»§ ngoài gò mã được. Tối đến vịt đâu chạy bậy nên không sợ mất.
Út Nhiệm cho vịt nhập bầy, để cho cậu bé đưa vá» nhà. Hai ngưá»i ngồi xuồng bÆ¡i vá» nhà. Út Nhiệm và mưá»i Hổ Ä‘i tìm đàn vịt qua đêm không vá», gây chấn động cả xóm. Nhưng khi 2 ngưá»i trở vá» báo tìm ra đàn vịt vô sá»±, nhưng đêm tối không đưa vịt vỠđược, phải giá»­ chúng qua đêm nÆ¡i cái láng sân lúa. Sá»± thành công cá»§a 2 ngưá»i có giá trị làm tan loãng dư luận không hay vá» hai ngưá»i. Song câu chuyện lại chuyển sang hướng khác. Má»i ngưá»i cưá»i chê mưá»i Hổ không biết thân phận, Ä‘i mê con gái cưng cá»§a chá»§ Mít. Dù mưá»i Hổ tận tụy như đứa ở trong câu chuyện " tre trăm đốt" cÅ©ng không tài nào lấy được con chá»§ Mít, mai ra có phép tiên giúp đở như trong truyện xưa.Dư luận rồi cÅ©ng lụi dần theo năm tháng. Song mưá»i Hổ và út Nhiệm từ đó chính thức gặp nhau má»™t cách bí mật trong ngôi miếu hoang. ít ngưá»i lai vãng do có ngưá»i nói đã gặp cặp rắn thần ẩn cư trên đó.

Mưá»i Hổ hoài niệm tá»›i má thằng Tùng, ngưá»i yêu muôn thuở cá»§a mình, gần như bất động.Ông nghÄ© đến ngưá»i xưa, xúc động bồi hồi, 2 dòng nước mắt lăn tròn trên má lúc nào không hay.Tùng tập luyện mệt quá dừng tay, nhìn lão câu. Tùng thấy ông già bất động, lệ thấm đầm đìa, thất kinh chạy lại há»i.
-Ba làm sao vậy? Ba!
Lão câu giật mình, trở vá» hiện tại, lúng túng và ấp úng má»™t hồi má»›i trả lá»i Tùng.
- à! à! Ba Ä‘ang nhá»› đến cha con, kỹ sư Ngân. Ôi! thương quá Ä‘i.Ba con đúng đắn đàng hoàng..tốt vá»›i tất cả má»i ngưá»i.
-Dù gì ba con cÅ©ng mất rồi.Mình gắn sức trả thù cho ông, chắc ông phải ngậm cưá»i nÆ¡i chín suối.
-Ba đang truy tầm tung tích của kẻ thù con.
-Ba biết hắn là ai không?
-Hắn là giáo Tấn. Y ra lệnh ám toán ba con lúc giá»­ chức Tổng thanh tra Å©y ban hành chánh Nam Bá»™. Gìơ y có thể làm lá»›n hÆ¡n, biết đâu được Ä‘iá»u ra Bắc không chừng.
-Nếu y vá» trung ương, đúng là ý trá»i.
-Hồn ba con linh thiêng lắm, quyết y không thoát lưới trá»i.
-Con hy vá»ng như vậy.
-Thôi con nghỉ Ä‘i, hôm nay tập như vậy là nhiá»u lắm.
Tùng Ä‘i khá»i, lão câu tiếp tục hoài niệm. Ông thắc mắc tại sao hồi đó 2 ngưá»i không trốn Ä‘i xa lập nghiệp, sống Ä‘á»i vá»›i nhau.Ông dậm chân bá»±c tức sao mình lại có thể ngu như vậy. Äiá»u gì ngăn cản mình ra Ä‘i? Ông càng nghÄ© càng thấy mình, cả 2 đứa Ä‘á»u vô tư thụ hưởng hạnh phúc, không há» toan tính gì hết. Äến ngày kia, út Nhiệm báo cho mưá»i Hổ biết nàng có triệu chứng mang thai. Hai ngưá»i không há» sợ hãi, bàn vá»›i nhau. Út Nhiệm vá» nhà thú thật vá»›i chá»§ Mít xin thanh toàn cho 2 ngưá»i thành vÆ¡ chồng. Chá»§ Mít chẳng những không đồng ý còn mướn ngưá»i đánh cho mưá»i Hổ đến dở sống dở chết, vá»›i lá»i răn phải dứt khoát từ bỠút Nhiệm. Nếu tái phạm sẽ giết chết không thương tiếc. Sá»± cảnh cáo cá»§a chá»§ Mít không làm mưá»i Hổ chùn bước. Mưá»i Hổ quyết tâm giá»­ mãi tình yêu vá»›i út Nhiệm dù bị đánh chết cÅ©ng cam lòng. Song chá»§ Mít nào phải tay vừa. Ông ta đưa út Nhiệm dấu mất biệt. Không ai biết được nàng bị dấu nÆ¡i đâu. Mưá»i Hổ há»i thăm má»i gia nhân trong nhà, không ai biết út Nhiệm được đưa Ä‘i đâu.Mưá»i Hổ lo lắng cho nàng, sao nàng không thể nhắn tin cho mình hay nàng Ä‘ang ở đâu.Mưá»i Hổ chạy đôn chạy đáo, há»i đầu nầy đầu kia, không tìm ra manh mối. Nhiá»u tháng liá»n sống trong thương nhá»›, cho tá»›i khi niá»m Ä‘au lắng tận đáy lòng, nhưng không bao giá» nguôi ngoai. Mưá»i Hổ bắt đầu trở lại công việc cần mẫn, siêng năng như trước. Chá»§ Phấn mừng dùm cho mưá»i Hổ khi nghÄ© hắn đã qua cÆ¡n. Thá»i gian sẽ trị lành vết thương lòng cá»§a hắn. Äá»™t nhiện mụ Sáu cho ngưá»i báo tin cho mưá»i Hổ.Mụ vừa sanh cho út Nhiệm đứa con trai. Chá»§ Mít dặn bà Ä‘em đứa nhá» cho bà phước, ông sẽ hậu tạ. Song út Nhiệm khóc lóc muốn giá»­ đứa con cho mưá»i Hổ. Nàng dặn mưá»i Hổ ráng nuôi đứa con cá»§a 2 ngưá»i và đừng tìm kiếm nàng thêm khiến ba nàng phải lưu đày nàng mãi mãi.. Nàng hứa khi má»i chuyện Ä‘i qua, nàng sẽ tìm cách trở vá» vá»›i chồng con.Mụ Sáu cho biết chỉ có thể giá»­ đứa nhá» trong vòng 24 giá», nếu mưá»i Hổ không phương cách nhận lại đứa con, bà bắt buá»™c phải gởi nó Ä‘i để chá»§ Mít khá»i sinh nghi, nhiá»u chuyện không tốt sẽ xãy ra cho bà. Mưá»i Hổ nhận tin như kiến cắn trong bao tá»­, không biết làm cách nào thu nhận và nuôi dưỡng đứa bé trong thá»i gian ngắn.Nhưng chậm trá»… để nó lá»t vào tay bà phước làm sao lấy ra. Vì đâu ai tin chàng là cha đứa bé. Mưá»i Hổ túng qua phát liá»u xin chá»§ Phấn can thiệp. Chá»§ Phấn dù thông cảm nhưng làm sao dám Ä‘em đứa nhá» vá» nuôi, ngưá»i ta sẽ đàm tiếu, đặt Ä‘iá»u đũ chuyện, khiến gia đình ông thể xào xáo, không yên. Ông chì có thể giúp cho mưá»i Hổ má»™t số tiá»n, mướn ngưá»i ta nuôi há»™. Nhưng ai dám nuôi đứa nhá» mà không sợ lá»™?Mưá»i Hổ không tìm được ngưá»i vú nuôi trẻ sÆ¡ sinh khi không biết rá» nguồn gốc cá»§a nó. Việc đó may mắn tá»›i tai kỹ sư Ngân, ngưá»i con lá»›n cá»§a chá»§ Phấn Ä‘ang làm việc tại sở canh nông tỉnh.Kỹ sư Nhân lấy vợ gần 2 năm mà không có con. Nay muốn nhận đứa nhá» vá» làm con nuôi, để tạo phước cho vợ sinh con. Vợ kỹ sư Ngân hoan hÄ© chấp nhận đỠnghị cá»§a chồng. Hai vợ chồng má»›i trình bày vá»›i chá»§ Phấn. Chá»§ Phấn đồng ý vá»›i Ä‘iá»u kiện mưá»i Hổ thỠđộc không nói ra tung tích đứa nhá». Mưá»i Hổ không còn cách nào khác , phải chấp nhận, dù biết sau nầy út Nhiệm sẽ buồn khổ không nguôi. Vợ chồng kỹ sư Ngân và mưá»i Hổ đến tận nÆ¡i bồng đứa bé Ä‘em vá» nuôi. Mưá»i Hổ ẳm con trong tay, nhìn nó giống mình y như đúc, xúc động nước mắt chảy ròng ròng. Chá»§ Phấn đặt tên đứa cháu ná»™i là Tùng. Ông ngụ ý vì tùng quyá»n mà có nó. Tùng lá»›n lên trong sá»± yêu thương và chìu chuá»™ng cá»§a cả nhà, nhất là chá»§ Phấn và mưá»i Hổ. Suốt ngày 2 ông cháu cận ká» bên nhau, chá»§ Phấn dạy cho Tùng đũ thứ.

Thá»i cuá»™c xãy ra triá»n miên, thế chiến chấm dứt, Nhá»±t Bản đầu hàng Äồng Minh, chánh phá»§ Trần Trá»ng Kim mất chổ dá»±a phải từ chức. Dù được lưu nhiệm chá» chính phá»§ má»›i ra Ä‘á»i, nhưng chánh phá»§ chỉ hoạt động cầm chừng chá» bàn giao.Äất nước vì thế gần như vô chá»§, Việt Minh lợi dụng thá»i cÆ¡ nổi lên cướp chánh quyá»n. Măt trận kháng chiến được thành lập khắp nÆ¡i.Thoạt đầu những nhân sÄ© yêu nước được ngưá»i dân bầu ra lãnh đạo khởi nghÄ©a để thuyết phục đồng bào hưởng ứng. Pháp theo gót quân Anh đổ bá»™ tái chiếm thuá»™c địa, Việt Minh bị ép rút vào bóng tối để trưá»ng kỳ kháng chiến. Do quá sợ mặt trận tan rã, do Pháp tìm cách lôi cuốn các nhân sÄ© yêu nước, đảng Cá»™ng Sản má»›i chá»§ trương thanh lá»c hàng ngá»§, đưa đảng viên mắm các cương vị chá»§ chốt trong mặt trận. Từ đó trở Ä‘i mặt trận biến thành bức bình phong cá»§a đảng Cá»™ng sản. Sá»± ám toán cá»§a cá»™ng sản được thi hành vá»›i nhiá»u hình thức khác nhau, trá»±c tiếp như phục kích ám sát đức Huỳnh Gíao Chá»§, mượn tay giặc như hãm hại kỹ sư Ngân. Mưá»i hổ mất tích trong vụ thãm sát kỹ sư Ngân trong thá»i gian dài không tin tức, bị coi như đã chết mất xác dưới sông Hậu. Út Nhiệm giá»­ lá»i hứa, nàng trở lại tìm mưá»i Hổ. Sau thá»i gian dài chỠđợi, không thấy chàng trở vá». Nàng coi như chàng đã chết, đành gạt nước mắt ra Ä‘i. Nàng tìm mụ Sáu há»i thăm đứa con năm xưa. Mụ Sáu đã qua Ä‘á»i.Nàng dá» há»i, phăng ra ngưá»i thông tin cá»§a mụ Sáu. Ngưá»i nầy cho biết Mưá»i Hổ có nhận lại đứa con, không biết giao cho ai nuôi.Út Nhiệm biết con mình có ngưá»i nuôi, hÆ¡i yên tâm, nhưng nó ở đâu, nàng phải tiếp tục Ä‘iá»u tra truy tầm ai Ä‘ang nuôi nó má»›i được. Mưá»i Hổ chết rồi, mình phải tìm nó chăm sóc, làm vui lòng mưá»i Hổ nÆ¡i suối vàng. Mưá»i Hổ trở lại chốn xưa biết út Nhiệm trở lại tìm và chá» chàng trong vô vá»ng. Cuối cùng phải ra Ä‘i.Mưá»i Hổ dù Ä‘ang khoát áo nâu sòng cÅ©ng phải than khóc vật vả nhiá»u ngày . Mưá»i Hổ quyết nhận sứ mạng phiêu lãng, truyá»n bá minh triết cho ngưá»i Ä‘á»i vá»›i ước mÆ¡ Æ¡n trên chứng quả cho gặp lại ngưá»i xưa.

Lão câu cứ hoài niệm không dứt. Ông ta ngồi mãi dưới tàng cây, bóng đêm đổ xuống lúc nào không hay biết. Xung quanh thôn xóm đã lên đèn. Chim từng bầy kéo vá» tổ. Tùng vào nhà thật lâu, nấu xong cÆ¡m chiá»u, vẩn chưa thấy lão câu vào nhà. Chàng bước ra ngoài tìm hiểu, thấy lão câu vẩn ngồi lặng lẽ trong bóng đêm. Sương chiá»u vương vấn khắp nÆ¡i, không gian má» má», ảo ảo, dù trăng non đã nhú khá cao .Tùng ngạc nhiên hết sức, tưởng như lão câu nhập thiá»n quá độ, đến tẫu há»a nhập ma. Chàng bước đến sát lão câu quan sát. Lão câu giật mình trở vá» thá»±c tế, khi thấy Tùng cúi sát nhìn vào mặt mình.
-Con nhìn gì đó?
-Ba thiá»n gì cho đến giá» nầy không vào nhà. Sương lạnh lắm rồi!
-Cái lạnh đâu thấm gì với nổi đau trong lòng của ba.
Tùng nghĩ lầm lão câu vì mối thù cha ruột của mình mà đau đớn gần như mất cả tâm trí. Tùng rất cảm động, an ủi cha nuôi.
-Ba à! việc gì đâu còn đó. Ba phải bảo toàn sức khõe để chỉ đưá»ng cho con trả thù. Ba có bá» gì, con không biết đưá»ng mò.
Lão câu đứng lên.
-Thôi chúng ta vào nhà.
Lão câu đặt tay lên vai Tùng, song hành đi vào nhà. Lão vẩn còn có tương lai khi sống cạnh đứa con thân yêu nầy, chỉ tội nghiệp cho nàng, không biết bây giỠra sao?
(còn tiếp)


ÄÆ°á»£c sá»­a chữa bởi LYNHAN ngày 09.01.2010, sá»­a lần 2
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên
LYNHAN
Äại Tướng
Äại Tướng


Ngày tham gia: Apr 14, 2006
Bài gửi: 329

Bài gá»­igá»­i: 09.01.2010    Tiêu Ä‘á»: Trả lá»i vá»›i trích dẫn ná»™i dung bài viết này

Hai Trung và đại úy Trang thu xếp cho buổi há»p chính thức giữa nghÄ©a quân và chính quyá»n tỉnh. Phái Ä‘oàn cá»§a ba Cụt do đại tá Tâm hướng dẩn.Phía chính quyá»n tỉnh do thầy cai tổng Há»™i cầm đầu.Äại diện cho lá»±c lượng chiến sÄ© Hoà Hảo là trung tá Huê. Äịa Ä‘iểm thảo luận được chá»n là má»™t căn nhà to, cÅ© kỹ nằm sâu trong khu vưá»n cây trái rậm rạp cá»§a má»™t Ä‘iá»n chá»§. Chá»§ nhân ngôi nhà đồng ý cho chính quyá»n tỉnh mượn ngôi nhà không sá»­ dụng thưá»ng xuyên, làm trung tâm há»™i nghị. Hai Trung phối há»p vá»›i sở công an, bố trí cho phái Ä‘oàn nghÄ©a quân trú ngụ trên từng cao nhất cá»§a khách sạn Äông Thành, toạ lạc bên bá» sông Long Xuyên. Các phái Ä‘oàn tham gia há»™i nghị được tổ chức ăn nghỉ tại chổ, suốt thá»i gian làm việc, chỉ vá» khách sạn để ngá»§ trong đêm.Há»™i nghị được tiến hành trong bí mật, má»i thông tin Ä‘á»u được kiểm soát sát sưá»n để tránh bị lá»™ ra ngoài.
Phiên há»p đầu tiên có sư tham dá»± cá»§a 3 phái Ä‘oàn.Mổi phái Ä‘oàn có 2 thành viên. Mở đầu thầy cai tổng phát biểu.
-Trước hết chúng tôi hân hoan đón chào các phái Ä‘oàn tham gia phiên há»p. Kế tiếp chúng tôi hoan nghinh tinh thần Ä‘oàn kết và chung sức làm viêc để thống nhất lá»±c lượng Hoà Hảo.Sá»± thống nhất nầy mang lợi ích cho chính ngưá»i chiến sÄ© Hoà Ä‘Hảo trước nhất, thứ đến là lợi ích cho tín đồ.Sau cùng má»›i tá»›i đất nước và dân tá»™c. Hôm nay chúng ta trong vai trò lịch sữ, nhất định cố gắng làm tròn sứ mạng cao cả nầy. Mổi đóng góp cá»§a chúng ta Ä‘á»u là viên gạch xây đưá»ng cho đất nước tiến đến hoà bình, hạnh phúc và giàu mạnh.
Äại tá Tâm tiếp lá»i.
-Chúng tôi rất trân trá»ng những lá»i phát biểu vừa qua cá»§a ông Chá»§ Tịch. CÅ©ng trong tinh thần đó, chúng tôi quyết tâm trở vá» thảo luận má»™t cách rốt ráo các tồn Ä‘á»ng để có Ä‘iá»u kiện phục vụ đất nước chung vá»›i đồng bào và đồng đạo.Chúng tôi quyết tâm cố gắng hết sức để hoàn thành sứ mạng lịch sữ đặt nặng trên vai.
Trung tá Huê cũng phát biểu.
-Chúng tôi đại diện cho gia đình chiến sÄ© Hoà Hảo có mặt tại đây như má»™t bàn tay đưa ra đón nhận ngưá»i anh em vá» chung mái gia đình.Gíao chá»§ cá»§a chúng ta đâu muốn nhìn các con tan tác mổi phương.
Thầy cai tổng nói tiếp.
-Chúng tôi rất hoan hÄ© trước sá»± tá» bày tinh thần cá»™ng tác tích cá»±c cá»§a quý vị. Trước hết chúng ta bàn danh nghÄ©a cho tướng tư lệnh cÅ©ng như đơn vị nghÄ©a quân trong hành trình qui thuân quốc gia. Chúng tôi nhận ý kiến cá»§a ông tỉnh là nghÄ©a quân sẽ trở lại má»™t đơn vị Hoà Hảo như các đơn vị khác. Tướng tư lệnh là má»™t sÄ© quan cấp tướng dưới quyá»n thống lãnh cá»§a Tổng tư lệnh Trần văn Soái. Việc trang bị, lương hướng, hành chánh hoàn toàn nằm trong hệ thống hiện nay cá»§a lá»±c lượng Hoà Hảo. Tóm lại,chúng ta Ä‘ang gắn má»™t cánh tay vào lại má»™t thân thể , đã bị rá»i ra do tai nạn. Chúng ta phải tận dụng hết má»i khả năng làm cho cánh tay đó hoạt động tốt trở lại như trước khi bị tai nạn. Äồng thá»i chúng ta phải dùng thao tác làm sao cho vết thương càng nhá», càng má» tá»›i mức không thể tá»›i do vượt quá khả năng.
Äại tá Tâm đáp lại tức thì.
-Chúng tôi hoàn toàn đồng ý vá»›i tinh thần ông tỉnh đỠra. Song má»™t Ä‘iá»u chúng ta phải ghi nhận. Cánh tay má»™t khi đã tách ra khá»i thân thể đã không còn giống cánh tay lúc còn gắn liá»n thân. Khi chúng ta lắp nó trở lại, dù khéo léo, kỹ thuật giá»i tá»›i đâu cÅ©ng không che dấu được đăc tính khác biệt cá»§a nó. Càng muốn xoá nhoà càng làm cho sá»± khác biệt đó bá»™c lá»™.Thôi thì chúng ta chấp nhận má»™t thá»±c tế.Ban cho chúng má»™t qui chế nào đó, mang đến nhiá»u thuận lợi hÆ¡n.Thí dụ như bản thân tướng Vinh sẽ phụ giúp tướng tổng tư lệnh trong vai trò phó và là tư lệnh lá»±c lượng nghÄ©a quân. Dù nghÄ©a quân sáp nhập vào hệ thống chung cá»§a đơn vị Hoà Hảo nhưng vẩn là đơn vị tá»± trị. Tư lệnh nghÄ©a quân có trách nhiệm kiểm soát hàng ngÅ© dưới quyá»n cá»§a mình. Äây được coi như sá»± tản quyá»n từ trung ương.Trong hệ thống Hoà Hảo vẩn có những đơn vị biệt lập như binh Ä‘oàn mang tên anh hùng Nguyển Trung Trá»±c, hay chiến sÄ© Cái Dầu. Trang thiết bị và tiếp liệu tuỳ thuá»™c khả năng cá»§a trung ương. Nhân sá»± không nhiá»u, quản lý ôm đồm khi quân số tăng cao đột ngá»™t khiến cho tiếp liệu bị đình trệ. Chúng ta đã biết nhà binh không thể chậm lụt. Chỉ 5 phút bê trể có thể xãy ra chuyện bất tưá»ng rồi. Hành chánh phải phân cấp là việc đương nhiên. Chúng tôi phải có thẩm quyá»n hành chánh vá»›i thuá»™c cấp, không thể giao cho bất cứ ai.
Thầy cai nghe ý kiến đại tá Tâm gật đầu lia lịa, không biết tán đồng hay biểu lá»™ má»™t thái độ phản ứng ngược chiá»u.
-à kiến đại tá Tâm như thế , còn trung tá Huê như thế nào.
-Theo tôi yêu cầu cá»§a đại tá không có gì má»›i mẻ đặc biệt cả. Qui chế tá»± trị dành cho ông Nguyển hay hai Ngoán cÅ©ng na ná như vậy thôi.Äôi khi có khác do việc thá»±c tế thi hành không chính xác, chá»› không do qui định. Theo tôi nghÄ© việc nầy phải do 2 tướng, năm Lá»­a và ba Cụt găp nhau, trao đổi má»™t cách cụ thể má»›i được.
-Như vậy chúng ta thông qua coi như tồn Ä‘á»ng chá» giãi quyết cấp cao hÆ¡n. Vấn đỠchi tiết nhưng không phải quan trá»ng đó là cấp bậc, cấp số và lương hướng cá»§a 2 bên.
Äại tá Tâm sau khi trao đổi vá»›i đại uý Trang má»›i phát biểu.
-NghÄ©a binh sống tách biệt ngoài dã ngoại trong thá»i gian dài nên chắc chắn có Ä‘iá»u khác biệt vá»›i các đơn vị đồn trú. Vá» tổ chức chúng tôi chá»n gá»n nhẹ dù sÆ¡ hở. Quân số hao hụt không bổ sung kịp thá»i do cÆ¡ động nhiá»u. Trang bị không đầy đũ là Ä‘iá»u tất yếu cá»§a đơn vị tá»± cung tá»± cấp. Lương hướng ít á»i, chỉ đũ cho nhu cầu sinh sống và chiến đấu. Khi chúng tôi trở vá» phải để cho chúng tôi má»™t thá»i gian để sổ sung những thiếu xót. Những gì chúng tôi thiếu sẽ được trang bị thêm.Quyá»n lợi chiến binh phải được hưởng như các chiến binh khác. Cấp bá»±c chúng tôi phải được công nhận và hợp thức hoá. Do hoàn cảnh đặc biệt nghÄ©a binh có thể có thêm những chức danh bên ngoài không có, sau khi trở vá» sẽ thay đổi nếu thấy không cần thiết.
-Trung tá Huê có ý kiến không?
-Äại tá yêu cầu các Ä‘iểm nầy, chúng tôi thấy có lý nhưng không thể trả lá»i ngay. Chúng tôi cần phải trình lại vá»›i bá»™ tham mưu coi khả năng cá»§a mình tá»›i đâu.Nếu vượt quá phải thiết lập dá»± toán yêu cầu chính phá»§ trung ương hổ trợ. Chính phá»§ yểm trợ tá»›i đâu mình giãi quyết tá»›i đó.
-Dù muốn dù không chúng ta cÅ©ng phải ghi nhận thêm để há»p phiên kế tiếp. Tôi cÅ©ng phải tham khảo ông tỉnh coi khả năng địa phương tá»›i đâu để giúp cho nghÄ©a binh, sá»›m trở vỠđại gia đình. Kinh phí trước mắt là quân phục cho nguyên đơn vị nghÄ©a binh không phải nhá», chưa kể kinh phí tu bổ dinh cÆ¡ ná»­a.
Äại tá Tâm phát biểu tiếp.
-Chúng tôi rất băn khoăn khi có quyết định trở vá» vá»›i chính phá»§ quốc gia mà ngưá»i Pháp, chưa đồng ý.Ngưá»i Pháp muốn chúng tôi đầu hàng. Chúng tôi trả lá»i vá»›i há» không bao giá», dù chúng tôi không thể vá» vá»›i Việt Minh. Ông tướng chúng tôi cÅ©ng nghÄ© tá»›i việc lưỡng đầu thỠđịch, đâu phải là thượng sách. Nhưng chúng tôi quyết Ä‘eo Ä‘uổi con đưá»ng mình đã chá»n. Anh hùng tữ, khí hùng bất tữ. Bởi thế nếu chính phá»§ quốc gia không ra Ä‘á»i, đưá»ng vá» cá»§a chúng tôi sẽ còn nhiá»u chông gai. Việc tái trang bị cho chúng tôi nếu như ngưá»i Pháp không cung ứng liệu chính phá»§ có phương sách nào không? Chúng tôi chỉ chỠđợi câu trả lá»i đó má»›i có thể chuẩn bị xúc tiến bước trở vá».
-Chúng tôi rất hiểu những băn khoăn cá»§a nghÄ©a binh, cÅ©ng như sá»± nghèo nàn cá»§a chính phá»§. Song chúng ta hãy tin tưởng tỉnh trưởng Thông khi ông tiến hành làm việc gì Ä‘á»u có plan trong đầu. Ông phải có cÆ¡ sở để thá»±c hiện được những toan tính cá»§a ông ta.Tiếc thay tôi chưa phải là phát ngôn viên cá»§a ông để thưa vá»›i quý vị Ä‘iá»u nầy.
-Chúng tôi cÅ©ng có thể bổ sung là ông tướng năm Lá»­a khi muốn đàn em mình trở vá», ông cÅ©ng sẽ làm má»i giá để thá»±c hiện được.
-Cám Æ¡n quý vị đã coi việc trở vá» cá»§a chúng tôi quan trá»ng và quan tâm giãi quyết.
-Nếu chúng ta không ai có thêm ý kiến phiên há»p bế mại để bổ sung yêu cầu các bên. Phiên há»p kế tiếp sẽ được thông báo sau. Trân trá»ng chào tất cả.
Thầy cai tổng đứng tại chổ , chá» các phái Ä‘oàn ra khá»i phòng há»p má»›i bước Ä‘i.Äại uý Trung bước theo nói.
-Không ngá» phiên há»p thuận buồm xuôi gió như vậy.
-Äó chỉ là mặt ngoài, bên trong nhiá»u sóng gió lắm.Ngưá»i Pháp không chịu chi ra làm sao há» trở vá» cho được.Há» vá» mà vẩn như ở ngoài thà không vá» còn hÆ¡n.
-Tôi tin chính phủ có biện pháp thích nghi.
-Chính phá»§ tất nhiên có toan tính trên các mặt để làm sức ép chính trị. Nói tá»›i chính trị chúng ta phải hiểu mặt phức tạp cá»§a nó.Ngưá»i quân nhân nhìn vấn đỠchính trị chằng chịt khác nào sao trên bầu trá»i. Sao đã nhiá»u mà còn đổi ngôi, thiếu kiến thức chuyên môn không theo dõi được.
-Nói như thầy cai sợ ngưá»i thưá»ng không còn ai ngắm trăng sao ná»­a.
Thầy cai tổng cưá»i khí trước câu nói di dá»m cá»§a đại uý Trung.
-Nếu ngắm sao để thưởng thức cái vẽ đẹp của nó thì rất nên.
-Cuá»™c Ä‘á»i nầy thiếu vắng chính trị là cuá»™c Ä‘á»i tươi vui, phải không thầy cai?
-Nhưng lại là cuá»™c Ä‘á»i nghèo khó, thua lá»—.
-Tri túc tiện túc hà thá»i túc.
-Nhưng đất nước không nên như vậy. Phải vươn lên và tiếp tục vươn lên!
(còn nửa)
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên
LYNHAN
Äại Tướng
Äại Tướng


Ngày tham gia: Apr 14, 2006
Bài gửi: 329

Bài gá»­igá»­i: 17.01.2010    Tiêu Ä‘á»: Trả lá»i vá»›i trích dẫn ná»™i dung bài viết này

Từ khi bỠđược hàng rào thưa tại nhà tư Nhàn, hai Chuẩn thưá»ng tá»›i lui thăm viếng vợ tương lai má»™t cách chính đáng.Nhưng hai Chuẩn không thể ở mãi trong nhà bên vợ. Gặp những ngày thá»i vụ quá bận rá»™n, cả nhà lăn xả vào công việc đồng áng, không ai rảnh tiếp khách, hai Chuẩn thưá»ng bị bá» quên má»™t cách buồn chán. Mặt khác, hai Chuẩn không thể thích nghi vá»›i những công viêc hằng ngày cá»§a gia đình bên vợ. Hai Chuẩn đành phải ở nhà để tránh những bất tiện ngoài ý muốn. Song mổi khi hai Chuẩn ở nhà Ä‘á»u cảm thấy bức rức khó chịu. Căn nhà to rá»™ng trở nên thênh thang hÆ¡n, hai Chuẩn Ä‘i tá»›i Ä‘i lui, cảm thấy ngày dài lê thê, đáng sợ. Từ khi thầy cai tổng vá» tỉnh tiếp nhận công tác má»›i, hai Chuẩn chẳng biết làm gì ngoài việc sang thăm cô vợ tương lai, trẻ đẹp.Thầy cai khi ra Ä‘i dặn dò hai Chuẩn quán xuyến công viêc nhà, gia tăng công tác phước thiện và bao nhiêu viêc linh tinh khác.Hai Chuẩn con ngưá»i đôn hậu không quen suy nghÄ© và mau quên, nên khi thầy cai tổng không còn ở nhà là những lá»i dặn dò theo chân thầy biến mất. Hai Chuẩn chỉ giãi quyết những việc khi được chuyển đến tận tay. Hai Chuẩn nằm nhà nhá»› vợ, không ăn, không ngá»§, chỉ trông ngóng tá»›i ngày thuận tiện được giáp mặt vợ. Bà bếp gìa, ngưá»i Hoa thấy hai Chuẩn trong tâm trạng suy sụp như bệnh tương tư, má»›i tá»™i nghiệp hiến kế.
-Tôi thấy cậu hai ăn không được, ngủ không được.Không biết có phải thức ăn không vừa miệng cậu hai phải không?
-Thức ăn ngon lắm, nhưng tôi không thấy đói làm sao ăn nhiá»u được.
-Thôi thì cậu hai sang bên ấy chơi, ăn uống cho đàng hoàng. Bằng không thầy cai trở vỠthấy sức khõe câu hai sa sút, ông nhà bảo tôi không săn sóc cậu hai chu đáo.
-Qua bên đó ăn chực hoài cũng ngượng quá dì ơi.
-Cậu phải mang quà cáp sang bên đó cúng bàn thá», tặng cô dâu...
-Nhưng không thá»±c tế. Ngưá»i ta là gia đình nông dân ăn chắc mặc bá»n, mình đưa qua toàn những thứ để cất giá»­, chá»› không thể mang ra dùng.
-Sao cậu hai không mang những thứ phù hợp với nhu cầu gia đình làm ăn.
-Mang những thứ thưá»ng như vậy ngưá»i ta biết được chê cưá»i gia đình mình keo kiệt.
-Ngưá»i ta không dùng tá»›i có thể bán lấy tiá»n.
-Bên đó không làm như vậy má»›i chết. Gia đình nầy tuy là nông dân nhưng rất sÄ© diện, nhiá»u tá»± ái.
-Tôi có cách đó cậu hai.
-cách nào dì nói ra thử xem.
-Ngày nào cậu hai sang thăm bên đó, báo cho tôi một tiếng. Tôi lo cho cậu hai đầy đũ, hửu ích cho bên đó, uy tín cậu hai tăng cao nửa.
-Dì thử nói trắng ra coi có lý hay không
-Tôi Ä‘i chợ mua thức ăn tươi sống để cậu hai mang sang bên đó cho cô Khá làm cÆ¡m cho gia đình . Cậu hai được vừa miệng, ăn nhiá»u, còn được tiếng thÆ¡m ná»­a.
-Dì chơi tôi phải không?
-Sao câu hai nói oan cho tôi vậy.
-à của dì là cô Khá nấu cơm cho tôi ăn mới ngon, còn dì nấu tôi ăn không nổi.
-Äúng vậy, đó là sá»± thật không thể khác. Cậu hai gặp cô dâu là vui rồi, còn được ăn những thứ do cô dâu trổ tài, làm sao không ngon.
Bà bếp nói xong nhìn hai Chuẩn cưá»i.
-Câu hai suy nhĩ xem có đúng hay không.Tôi từng tuổi nầy chẳng lẻ không hiểu chuyện yêu đương nam nữ hay sao.
Hai Chuẩn nghĩ ngợi một lát, xét thấy bà bếp nói chí lý. Mình mang thức ăn sang đó, Khá bắt buộc phải trổ tài phục vụ cho mình. Biết đâu bầu không khí sẽ mới mẻ hơn.
Hai Chuẩn nhìn bà bếp gật đầu và nói.
-Mai dì đi chợ sớm cho cháu nghe.
-Tôi bảo đảm không làm cậu hai thất vá»ng.

Sáng hôm sau hai Chuẩn dậy sá»›m hÆ¡n thưá»ng lệ, lấy cái túi xách bằng cỠđưng má»›i cáu, đựng đầy thịt cá và rau cải do bà bếp chuẩn bị sẵn , vá»™i vã sang nhà tư Nhàn. Hai Chuẩn lo lắng Ä‘i trể, Khá Ä‘i chợ mất. Hai Chuẩn Ä‘i bước sãi, khiến cho má»i ngưá»i sống dá»c theo đưá»ng má»™t phen kinh ngạc.Hai Chuẩn quá tập trung nên gặp nhiá»u ngưá»i chào há»i, không quan tâm nghe rá», cÅ©ng chẳng đáp trả, khiến nhiá»u ngưá»i lá»›n tuổi bất bình, thốt lá»i khó nghe.
-Cái thằng công tữ “ ba lơn “ nầy chạy sang nhà vợ làm gì gấp dử, không để ý đến ai hết.
Hai Chuẩn bất cần, chàng chỉ cưá»i trước những câu nói châm chá»c . Không bao lâu hai Chuẩn đứng trước cổng nhà tư Nhàn. Con chó nhảy bổ ra sá»§a inh á»i. Khá ló đầu ra la chó, thấy hai Chuẩn đứng trước cổng. Nàng bước nhanh ra mở cổng.Hai Chuẩn thấy Khá còn ở nhà là mừng trong bụng.†Mình không phí công vô íchâ€. Riêng Khá hÆ¡i ngạc nhiên, sao hôm nay hai Chuẩn tá»›i sá»›m quá, không biết có việc gì hay không?
-Anh hôm nay dậy sớm dử vậy, bộ hồi hôm không ngủ được hay sao?
Hai Chuẩn không trả lá»i câu há»i, muốn bông đùa Khá.
-Äúng vậy đó em. Hồi hôm anh trằn trá»c không ngá»§ được vì nhá»› em quá. -Có thiệt không? Có má»›i nói nghe, không được xạo vá»›i em.
-Anh nào dám.
-Em há»i thiệt, anh có chuyện phải không?
Con chó đứng bên cạnh Khá gầm gừ với hai Chuẩn trong khi Khá mở chốt, đẩy cửa cổng sang một bên. Hai Chuẩn bước vào đưa cho Khá túi xách. Khá cầm lấy túi xách mở ra xem.
-Bửa nay anh làm cái trò gì vậy?
-Anh chỉ muốn giúp em đi chợ mua thịt cá để em nấu cơm cả nhà ăn.
-Em không cần.
-Tại sao?
-Ngưá»i nấu Ä‘i chợ má»›i tính toàn được cái mâm cÆ¡m cá»§a mình.
-Em bàn với anh. Chúng ta hợp tác với nhau. Anh đi chợ. Em nấu nướng là một bổ sung hoàn mỹ.
-Em đã nói, em không thích.
-Tại sao lại không thích, trong khi anh muốn giúp em.
-Nhưng em nói không thích là không thích. Thôi vào nhà.
Hai Chuẩn không vui,Ä‘i má»™t cách lá»±ng khá»±ng. Chàng biểu lá»™ sá»± bất mản ra mặt. Khá tinh ý, nắm tay hai Chuẩn kéo bừa vào trong.Con chó thấy 2 ngưá»i lôi kéo nhau, nó không hiểu, cứ chạy lòng vòng,sá»§a in á»i. Hai Chuẩn Ä‘ang khó chịu lại thấy con chó can thiệp phải rá»§a thầm.†Cái con chó nầy, mình đã tốn vá»›i nó biết bao thịt, xương mà vẩn không có vá»›i mình má»™t chút cảm tình, rá» là đồ khó chịu “.Khá thấy hai Chuẩn nhìn lưá»m lưá»m con chó, Ä‘á»c được ý nghÄ© cá»§a chàng.Nàng tươi ngay nét mặt để làm lành.
-Anh bực con chó nhà em lắm phải không?
Hai Chuẩn bật cưá»i khi nhận thấy sá»± vô lý cá»§a mình.
-Anh không hiểu tại sao tới bây giỠmà con chó vẩn chưa quen hơi của anh.
Khá cưá»i khúc khích trước tâm tình nhá» nhặt cá»§a hai Chuẩn.
-Bộ anh bực em rồi giận lây con chó phải không? Nó chỉ là con vật, tha cho nó đi anh.
-Nhưng có tha cho em không?
Khá cưá»i, nÅ©ng nịu tát yêu vào má hai Chuẩn.
-Em thì anh có quyá»n giận thả dàn.
-Em phải trả lá»i cho anh rá» tại sao em không thích anh phục vụ em như vầy.
Khá cưá»i thú vị trước sá»± cay cú dai dẳng cá»§a hai Chuẩn.Nàng lá»­ng lÆ¡.
-Anh có thật muốn em trả lá»i lắm sao?
-Rất quan trá»ng! Anh muốn biết lý do lắm.
-Thôi vào nhà rồi em nói cho nghe.
Khá nắm tay hai Chuẩn kéo vào nhà. Hai Chuẩn miển cưởng theo Khá vào nhà.Hai ngưá»i vào nhà. Hai Chuẩn thấy nhà vắng hoe má»›i há»i Khá.
-Chú thím tư đi đâu vậy em?
-Ba ra chợ uống cà phê, má sẵn dịp cùng đi chợ với ba, coi có mua được thứ gì không. Bởi mấy đứa em sắp vỠnghĩ hè rồi.
-Thế hả! Anh lâu gặp út Cao, cũng nhớ nó quá.
-Anh quá tệ má»›i không Ä‘i thăm thằng nhá». Nó luôn hết lòng vá»›i anh.
-Em trách cũng phải nhưng anh không thể đi lên tỉnh thăm út Cao được.
-Tại sao?
-Em biết không? Ông gìa Ä‘i lên tỉnh để lại cho anh không biết bao nhiêu dặn dò. Nào phải quản lý Ä‘iá»n sản, đẩy mạnh công tác từ thiện để dành chức há»™i đồng quản hạt vá» cho ổng nở mặt mày vá»›i đồng liêu. Và bao nhiêu việc linh tinh khác.
-Äó là việc cá»§a gia đình anh, không liên quan vá»›i em.
-Em nói vậy mà nói được.
-Em không thích tiá»n cá»§a và quan tước, em chỉ mong có đựơc mái ấm gia đình.
-Em phải hiểu việc cá»§a anh là viêc cá»§a em. Chúng ta là hai kẻ đồng há»™i đồng thuyá»n, số phận gắn bó vá»›i nhau.
- Gắn bó rồi sao? Em chỉ thích một nếp sống đơn giản, chan hòa hạnh phúc và tình thương.
Hai Chuẩn nhìn kỹ Khá và nói.
-Anh cũng muốn cái đích đó, đâu phải chỉ có em.
-Có mới nói nghe anh Chuẩn.Anh có muốn biết tại sao em không thích anh đi chợ thay em hay không?
-Tất nhiên là muốn.
Khá ngập ngừng, e lệ duá»ng như ná»­a muốn nói, ná»­a không. Hai Chuẩn tưởng Khá bí lối nên giục gÄ©a nàng.
-Nói mau lên đi chứ.
-Từ từ chớ.Anh làm gì gấp gáp quá vậy.
Hai Chuẩn cưá»i thú vị, nghÄ© rằng đã làm khó được Khá.
-Anh biết không, em không muốn mất Ä‘i má»™t quyá»n lợi cá»§a ngưá»i Ä‘i chợ.
-Lại muốn giá»­ lại mấy xu tiá»n lẻ để bỠống heo chá»› gì.
Khá lấy tay đập nhẹ vào vai của hai Chuẩn.
-Cái anh nầy lúc nào cÅ©ng nghÄ© xấu vá» ngưá»i ta không.
-Tại em cứ ngập ngừng hoài.
Khá thở nhẹ, miệng cưá»i chúm chím. Hai Chuẩn nhìn nàng quyến rÅ© đến chết Ä‘iếng trong lòng.
-Em không muốn mất đi cái thú ăn hàng vặt ngoài chợ.
Hai Chuẩn bật cưá»i lá»›n. Chàng cưá»i thú vị khi hình ảnh quen thuá»™c cá»§a các cô thôn nữ ngồi xếp hàng trước các bà bán bánh trái hiện ra trong tâm trí.
-Hèn chi mấy cô Ä‘i chợ từ sáng tinh sương cho đến mặt trá»i vắt cao trên đầu má»›i chịu vá» tá»›i nhà.
-Anh lại nói xấu bá»n em rồi.Tụi em Ä‘i chợ theo con nước.Sáng theo con nước ròng ra chợ. Trưa theo con nước lá»›n trở vá» nhà.Tụi em không cần bÆ¡i, cặp xuồng sát nhau,kẹp giầm nÆ¡i nách để bẻ lái, nói chuyện đã Ä‘á»i vẩn vá» tá»›i nhà.
-Như vậy việc Ä‘i chợ các cô còn thá»a mản thêm nhiá»u chuyện khác ná»­a.
-Anh nầy toàn nghÄ© xấu ngưá»i ta.Tụi em quen sống quanh quẩn trong nhà, không có dịp Ä‘i đó Ä‘i đây như cánh đàn ông, nên gặp gở thăm há»i nhau nÆ¡i chợ búa là nếp sống không thể thiếu.
-Xin lổi em, như vậy anh đã vô tình làm má»™t việc đụng chạm đến quyá»n lợi cá»§a em. Chỉ lần nầy thôi.
Khá cưá»i má»™t cách ranh mãnh.
-Anh sẽ được phép làm việc nầy khi em chính thức vỠlàm dâu nhà thầy cai.Không một hạn chế nào cả.
-Cái cô nầy trông hiá»n lành nhưng toàn tính nước cao hÆ¡n ngưá»i khác.
-Tại anh muốn giúp em mà.
-Vào lúc nầy thôi, để xây dựng tình cảm với nhau.
-Thiếu gì cách để xây dá»±ng tình cảm vá»›i nhau, đâu cần phải xen vào việc ngưá»i ta.
-Em chỉ cho anh đi.
-Dể ợt mà không biết, như kính trá»ng ba má em nè, thương yêu mấy đứa em cá»§a em nè...
-Tất nhiên là như vậy, nhưng anh muốn biết cách đối xử với em.
-Vá»›i em không cần gì cả.Má»i việc sẽ diển tiến theo thá»i gian thôi.
-Anh không tin như vậy.Em lúc nào cũng lạnh tanh với anh thôi.
-Trá»i! anh muốn sao ná»­a, anh chỉ má»›i bá» hàng rào thưa mà muốn…
-Anh không có nghĩ bậy bạ đâu..chỉ muốn chúng ta thân mật và cảm thông với nhau.Chúng ta cần hơp tác chặt chẻ lo cho mục đích chung.
-à anh nói em phải cùng lo với anh để thành bà hội đồng phải không?
Hai Chuẩn không trả lá»i chỉ gật đầu.
-Viêc đó để từ từ nghe anh.
-Anh muốn cùng em chung xây một mái nhà tràn đầy hạnh phúc.
-Anh lại mơ mộng rồi.
Hai Chuẩn nói xong, luồn tay sau ót Khá kéo đầu nàng sát mặt, hôn lên trán nàng, má nàng.Khá không phản kháng, ngoan ngoản để cho hai Chuẩn toại nguyện. Nàng muốn hóa giãi cơn bực tức do nàng gây ra. Hai Chuẩn chỉ bạo dạn ngần ấy. Chàng dừng lại và lung túng không biết phải ứng xử ra sao khi nghĩ mình quá đáng.
-Anh xin lổi, vừa qua anh hÆ¡i bồng bá»™t má»™t chút, chắc em không phiá»n trách.
Khá thấy thương thương sá»± đôn hậu cá»§a hai Chuẩn. Chàng hiá»n lành đến đổi chẳng dám hôn ngưá»i vợ tương lai má»™t cách trá»n vẹn. Khá nói thầm trong đầu, muốn hôn phải hôn cho tá»›i. Hay là anh chồng khá» nầy chỉ biết có thế thôi, như ngưá»i ta thưá»ng ví von. NghÄ© thế, nàng hÆ¡i lo trong bụng, tươi cưá»i nói.
-Em là vợ anh kia mà, phiá»n gì.
-Anh muốn xin phép hôn em.Nếu em không hoan nghinh thì thôi, anh không ép.
Khá muốn cưá»i thầm trong bụng.Sao anh khá» quá Ä‘i, đâu phải việc gì cÅ©ng phải xin phép.Nàng ngạc nhiên sá»± lể mể không cần thiết cá»§a hai Chuẩn.Má»™t chút thất vá»ng nhoi lên trong đầu. Ngân sao đàn ông quá mà hai Chuẩn không có chút nào.Nàng lấp lá»­ng.
-Em không biết.
Câu nói cá»§a Khá gần như vô thưởng vô phạt, để tùy hai Chuẩn định liệu. Nàng đã khuất phục đến như thế mà hai Chuẩn vẩn chỠđợi câu trả lá»i. Ngu Æ¡i là ngu, ai lại cho phép ngần ấy bao giá».Song hai Chuẩn nghÄ© nguợc lại,cho rằng Khá ngây thÆ¡ và vô tư, chưa biết tình yêu đôi lứa là gì. Chàng không dám tiến thêm ná»­a sợ Khá hốt hoảng.Khá vẩn lặng lẻ ngước mặt nhìn lên hai Chuẩn chỠđợi. Nàng nghÄ© thầm, sá»± bạo dạn cá»§a hai Chuẩn chừng ấy,không thể chỠđợi chàng làm gì thêm.Nàng cảm thấy mình cÅ©ng khó hiểu vá»›i chính mình. Mình có yêu hai Chuẩn hay không? Äã yêu Ngân tha thiết sao lại yêu hai Chuẩn được. Không yêu hai Chuẩn sao mong chá» những cá»­ chỉ âu yếm cá»§a chàng.Nàng lá» má» hiểu tâm lý nàng là má»™t hổn tạp, vừa thương hại, vừa muốn lấp đầy lổ hổng tình cảm, quan trá»ng hÆ¡n hết là phản ứng trước thái độ yêu ná»­a vá»i cá»§a hai Chuẩn. Nàng nghÄ© có ông chồng dở dở ươn ươn như vậy không biết làm sao ná»­a!.Mình không chá»§ động chắc anh ta vẩn là cây chuối, cứ ôm miết ngưá»i ta trong tay để nhìn. Khá cảm thấy thương thương cái tánh chân chất cá»§a hai Chuẩn.Má»™t chàng công tá»­ quyá»n quí thế mà cư xá»­ mình như thế, phải chăng do tôn quí mình quá hay chăng? Nàng không để cho hai Chuẩn thiệt thòi như vậy. Nàng luồn tay ngang eo hai Chuẩn, kéo chàng sát ngưá»i. Hai thể xác chạm nhau.Khá tiếp nhân má»™t cảm giác lâng lâng.Hai Chuẩn bùng nổ cÆ¡n chuyển động đến đỠđẩn. Nàng ruá»›n ngưá»i lên ngưá»i hai Chuẩn, chá»§ động đặt hai gò bồng đảo lồ lá»™ dưới làn vải căng phẳng tì lên ngá»±c hai Chuẩn. Sá»± va chạm nầy mang đến cho cả hai má»™t cảm giác đê mê. Dù Ä‘ang ngâm mình trong cÆ¡n quyến rÅ© cá»§a xác thịt nhưng Khá vẩn bình tỉnh.Nàng làm má»™t so sánh tức thì giữa hai Chuẩn vá»›i Ngân.Vá»›i Ngân sá»± khao khát rạo rá»±c bùng nổ long trá»i, nàng hoàn toàn là ngưá»i yêu bé bá»ng cá»§a chàng. Ngược lại vá»›i hai Chuẩn, nàng chá»§ động hoàn toàn trong ý định dâng hiến để vừa thăm dò,vừa làm hài lòng ngưá»i chồng tương lai. Hai Chuẩn được Khá nâng đở và khuyến khích, lồng lên như con thú, anh ôm choàng Khá hôn đắm Ä‘uối. Äôi môi nồng ấm cá»§a hai Chuẩn rồi cÅ©ng đặt đúng vào chổ, để truyá»n Ä‘i tín hiệu tình yêu nồng nàn cá»§a anh.Khá tiếp nhận sá»± âu yếm cháy bá»ng từ hai Chuẩn. Nàng tá» ra phục tùng và ngoan ngoản để cho hai Chuẩn muốn làm gì thì làm. Hai Chuẩn cứ Ä‘i tá»›i vá»›i sá»± đồng tình cá»§a ngưá»i yêu. Anh mạnh dạn và tá»± tin đưa tay luồn dưới làn vải áo cá»§a Khá. Khá hiểu hai Chuẩn muốn làm gì nhưng vẩn để yên cho anh ta làm theo ý. Bàn tay hai Chuẩn tá» ra vừa dịu dàng, vừa hung hãn, xoa nắn khắp ngưá»i Khá. Khá hài lòng khi nhận biết hai Chuẩn không phải là loại đàn ông khù khá», lấy nàng để cho có vợ. Má nàng hồng lên, mắt mở to, miệng cưá»i chum chím.Nàng Ä‘ang hưởng lấy những âu yếm cá»§a ngưá»i chồng hiá»n lành như những ngưá»i phụ nữ khác trên thế gian nầy. Bàn tay hai Chuẩn càng lúc càng đáo để. Nó hạ dần xuống vùng bụng và lăm le vào vùng cấm kỵ. Khá nhanh nhẹn đưa tay ra giá»­ bàn tay ấy trong tay mình.Hai Chuẩn thức tỉnh nhìn Khá trong hoảng hốt.
-Thôi đũ rồi anh.Hãy dành cho đêm tân hôn anh sẽ tha hồ yêu em. Em là vợ anh rồi còn lo gì nửa.
Lá»i nói ngá»t ngào cá»§a Khá như gáo nước lạnh dá»™i vào ngưá»i, hai Chuẩn thấy sá»± quá lạm cá»§a mình.Anh đâu thể dá»±a vào sá»± chìu chuá»™ng cá»§a Khá để xúc phạm nàng.Anh cảm thấy mình là má»™t tá»™i đồ vá»›i Khá.Hai Chuẩn quỳ xuống trước Khá.
-Em tha lổi cho anh.Anh biết mình đã sai.
Khá thật tá»™i nghiệp hai Chuẩn. Nàng không biết đây có phải là triệu chứng ngây khá» mà ngưá»i ta đã gắn cho chàng hay không.Nếu vậy, đây quả là sá»± ngây khỠđáng yêu cá»§a con ngưá»i chân thật. Nàng yêu thương và dổ dành hai Chuẩn như đối vá»›i đứa trẻ.Nàng vò đầu hai Chuẩn.
-Anh khỠquá đi! Em là vợ anh, đâu có lổi gì.Mau đứng lên!
Hai Chuẩn vui mừng đứng lên.Khá thân mật choàng tay qua vai nói.
-Em thưởng anh nghe.
Nàng nói xong kéo hai Chuẩn sát lại, hôn lên môi chàng má»™t cái hôn dài. Khá buông hai Chuẩn ra, nhanh nhẹn cúi xuống, nắm lấy cái giá».
-Chết cha, thịt cá trong giỠươn hết không chừng. Chúng ta đâu có thá»i gian tình vá»›i tá»±.
Khá Ä‘i thẳng xuống bếp má»™t nước. Hai Chuẩn đứng nhìn theo má»™t lát rồi bước trở ra sân.Hai Chuẩn thấy lòng phÆ¡i phá»›i. Hôm nay chàng đã bước tá»›i má»™t khúc quanh quan trá»ng trong tình yêu. CÆ¡n bốc đồng tệ hại vừa qua đã đưa mình gần gá»§i vá»›i Khá hÆ¡n. Thá»i gian qua lại cả năm trá»i không bằng má»™t phút nóng bá»ng. Hai Chuẩn làm mấy động tác hít thở cho máu bị bế tắc chảy lại Ä‘iá»u hòa.Con chó thấy bóng hai Chuẩn Ä‘i lại trong sân nhá»m lên, tiến bên cạnh hai Chuẩn.Nó không sá»§a, chỉ thè lưỡi, Ä‘i vòng vòng quanh chàng.Hai Chuẩn bá»±c mình bá» Ä‘i. Nó men theo sát chân, nhưng không bá»™c lá»™ hung tính. Hai Chuẩn nhìn xuống nói vá»›i con chó.
-Bây giá» mầy có biết tao là gì cá»§a cô chá»§ mầy không? Là chồng đó, mầy biết không? Tao cÅ©ng là chá»§ cá»§a mày! Con chó dưá»ng như trá»±c giác được lá»i nói cá»§a hai Chuẩn.Nó đưa 2 chân ra phía trước, nhúng mình sá»§a lên ăng ẳng.Hai Chuẩn giật mình nhảy nai, dang ra xa. Song thấy con chó vẩn đứng yên, thè luỡi ra nhìn. Hai Chuẩn hết sợ. Hai Chuẩn bá»±c mình muốn tìm má»™t khúc cây, phang con chó môt cái cho bá» ghét. Nhưng chưa dám vì biết con chó không nhịn mình.Nếu rá»§i nó có bá» gì, mình ăn nói vá»›i Khá ra sao.Hai Chuẩn còn Ä‘ang phân vân, đột nhiên con chó lồng lên, vụt chạy ra mé nước bá» kinh.Má»™t tiếng nói phát ra từ dưới con kinh.
-Con chó nó mừng con đó.
Hai Chuẩn nghe tiếng tư Nhàn, rồi nghe tiếng xích kéo vắt qua thành cầu.Hai Chuẩn rảo bước vỠphía cây cầu. Hai Chuẩn thấy con chó nhảy bổ xuống xuồng, cất hai chân trước cào lên vai Mạnh.
-Hai Chuẩn đến chơi đó hả. Con Khá đâu rồi để cháu đi thơ thẩn một mình vậy.
-Dạ, Khá đang nấu cơm. Em Mạnh vỠnghỉ hè bao lâu?
- Cậu hai đến chÆ¡i, cả nhà Ä‘á»u khõe hết phải không?
- Ủa tôi Ä‘i chợ chưa vá» tá»›i nhà, nó lấy gì nấu nướng kìa. Thím tư Nhàn thắc mắc.Hai Chuẩn nhanh miệng trả lá»i.
-Dạ cháu mang thức ăn sang cho em Khá nấu.
-Bửa nay cháu lại đi chợ nửa.Mấy việc đó để đàn bà con gái lo.
Mạnh bước lên bỠbắt tay hai Chuẩn nói.
-Lâu quá 2 anh em mình mới gặp lại nhau. Cậu hai mập ra đó nghe.
-Ngưá»i môt nhà rồi, đổi cách xưng hô cho thân mật.
Thím tư chen vào giãi thích.
-Hai Chuẩn với chị hai con đã giao ước thành thân rồi.
-Việc mừng vậy mà con chưa hay biết.
Tư Nhàn đi tới, dừng lại giãi thích.
-Hôm đám há»i ba tính gá»i con và thằng Cao vá» nhưng sợ làm gián Ä‘oạn viêc há»c hành 2 con nên thôi, chá» kỳ tá»›i.
Hai Chuẩn gá»i lá»›n lên.
-Em Khá ơi, em Mạnh vỠtới nhà rồi.
Khá với khăn rằn vắt vai, tất tả chạy ra đón Mạnh.Nàng bương bương đưa tay vỠtrước như ngoắt vẩy ai.
-Mới nói đến đã vỠtới rồi.
Mạnh chạy đến bên Khá, cầm tay nàng nói.
-Chị hai thay đổi nhiá»u quá, càng ngày càng đẹp ra, chẳng trách cậu hai theo bén gót.
Khá đập mạnh lên vai Mạnh.
-Cái thằng quỉ, lâu quá vẩn không thay đổi, tới chị hai nó cũng không chừa.
-Em nói thật đó.
Hai Chuẩn được dịp nịnh Khá, nói thêm mấy lá»i.
-Anh cũng thấy như vậy.
Khá ưa thích nhưng mắc cở, dẩy nẩy lên.
-Hai anh em mấy ngưá»i hùa nhau phải không?
Thím tư Nhàn can thiệp.
-Thôi vào nhà nói chuyện tiếp.
Tư Nhàn không thích tính áp đặt của vợ, cản ngăn lại.
-Anh em nó lâu lâu mới gặp, để tụi nó nói chuyện cho đã . Má con Khá và con vào nấu bửa cơm ngon cho anh em nó ăn đi.
Thím tư tuy không vừa ý nhưng cũng phải phục tùng, cùng Khá đi vào nhà.Tư Nhàn trở lại xuồng khệ nệ mang vác các thứ lũ khũ, vừa mua vào nhà.
(còn tiếp)
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên
LYNHAN
Äại Tướng
Äại Tướng


Ngày tham gia: Apr 14, 2006
Bài gửi: 329

Bài gá»­igá»­i: 22.01.2010    Tiêu Ä‘á»: Trả lá»i vá»›i trích dẫn ná»™i dung bài viết này

Mạnh và hai Chuẩn song song nhau, vừa đi vừa nói chuyện.
-Em vắng mặt không lâu mà quê mình có nhiá»u đổi thay ghê. -Em thấy không, lính Tây đâu còn ở đây ná»­a.
-Dưới miệt vưá»n nó không đóng rãi rác ná»­a, chúng kéo vá» tập trung ở mấy trại lá»›n trên tỉnh. Ở Cần ThÆ¡ ngày nào em không Ä‘i qua các trại lính.
-Nó không gây cản trở sinh hoạt gì hay sao?
-Ở thành phố lớn, chúng chỉ ở bên trong trại, không bước ra ngoài một cách lẻ tẻ.Bởi vì việc canh gát do cảnh sát phụ trách.
-Như vậy an ninh do lính quốc gia mình đảm trách phải không em?
-Lính quốc gia tôi không thấy nhiá»u ở dưới đó, lính Hòa Hảo gìn giá»­ an ninh là phần lá»›n.
-Tụi Tây ở đây làm gì?
-Chúng chỉ lo mấy cuộc hành quân lớn thôi.
-Lính Hòa Hảo dưới đó chắc đông lắm phải không?
-Cần Thơ là nơi đặt Tổng Hành Dinh của tướng năm Lửa, tổng tư lệnh Hòa Hảo.
-Việt Minh ở dưới có quậy phá ì xèo như trên nầy không em?
-Tôi không nắm hết nhưng nghe ngưá»i ta nói lính Hòa Hảo đánh vá»›i Việt Minh dài dài, tận Sóc Trăng, Bạc Liêu.
-Như vậy đụng với quân khu 9 của chúng rồi còn gì.
-Quân khu cá»§a hỠở đâu trong rừng U Minh em không rá», nhưng há» kéo ra đánh nhau vá»›i Hòa Hảo trên mấy đồng lúa lá»›n phía ngoài Cần ThÆ¡, ăn qua Rạch Gía, Sóc Trăng ,gần tá»›i Cà Mau ná»­a.
-HỠđánh phá khắp nơi như vậy không biết bên Quốc Gia mình có chịu nổi hay không?
-Äâu phải chỉ đánh giặc không, há» còn xúi giục há»c trò rãi truyá»n đơn, làm reo, lãng khóa lung tung ná»­a. Mấy hôm trước trưá»ng em bị rãi truyá»n đơn có mấy há»c sinh bị lính kín quÆ¡ bắt.
-Sao mấy đứa ngu vậy, há»c hành đỗ đạt ra làm quan không sướng, Ä‘i làm mấy chuyện đó uổng công há»c hành.Tiếc quá!
-Cậu hai không biết chá»› nhiá»u đứa mê chính trị lắm. Há»c giá»i mà vẩn Ä‘i rãi truyá»n đơn. CÅ©ng như kỹ sư Ngân nhà ta đó, đâu phải không hiểu biết mà vẩn theo Việt Minh.
-Không được kêu cậu hai nửa nghe.
-Biết vậy nhưng em vẩn quen miệng, chưa sửa được.
-Tôi cũng không ngỠanh Ngân theo Việt Minh.
-Em đã nghi anh Ngân và Tùng có nhiá»u hành vi khó hiểu từ trước, không đơn giản như chúng ta.Song em chưa nghÄ© tá»›i anh là Việt Minh. Do anh nói tiếng Tây ngá»t quá, hÆ¡n mấy thầy thông ngôn ná»­a.
-Ai mà không nghĩ như em.
-Còn anh Tùng như thế nào?
-Tùng vẩn làm việc cho ban há»™i tá». Trước đó, Tùng có bị cà Quế bắt vì nghi dính líu anh Ngân, nhưng sau đó được thả ra.
-Anh có nghÄ© rằng Tùng biết hết má»i chuyện cá»§a anh Ngân hay không?Em cho là Tùng biết hết.Còn Tùng có theo Việt Minh không em chưa rá».
-Vì sao em nói như vậy?
-Trước đây 2 ngưá»i như bóng vá»›i hình. Cả hai Ä‘á»u có cá»­ chỉ là lạ khiến cho em nghi cả hai có nhiá»u hành tung mỠám khả nghi.
-Hiện nay Tùng vẩn ở vá»›i ban há»™i tá».Nghe nói sau khi cà Quế thả ra nó theo há»c đạo Bá»­u SÆ¡n Kỳ Hương cá»§a Phật Thầy Tây An.
-Còn sống với chủ Hàm hay không?
-Nghe nói vẩn ở vá»›i chá»§ Hàm nhưng theo lão câu dính Ä‘uôi để há»c đạo.
-Lão câu nào?
-Má»™t đạo gia Ä‘ang ở trong chùa Sát Kiá»u vá»›i mấy đệ tá»­ để truyá»n đạo tu nhân há»c Phật gì đó.
-Äể em gặp anh Tùng há»i thăm là biết hết má»i chuyện. Anh có biết tin tức gì anh Ngân không? Ngưá»i ta nói anh bị Tây dá»™i bom giết chết rồi phải không?
-Anh chỉ nghe thiên hạ đồn đại, chá»› không biết gì nhiá»u.
-Thôi anh em mình vào nhà để trong đó chá».
Mạnh và hai Chuẩn trở vào nhà. Con chó vẩn lẩm đẩm chạy theo Manh, toan vào trong nhà. Mạnh đứng lại nạt nó.
-Mày không ở ngoài canh cửa, chạy vào đây làm gì?
Con chó hung dử, giỠtrở nên ngoan ngoản.Nó buồn bả, lầm lủi bước trở ra.Hai Chuẩn thấy thế mới nói.
-Em chỉ cho anh cách chinh phục nó coi.Lần nào sang anh cũng mang quà cho nó, không thịt bò cũng khúc xương, nhưng nó vẩn không chấp nhận anh là bạn.
Mạnh cưá»i, nhìn con chó há»i.
-Cớ gì mầy không chấp nhận anh hai vậy?
Con chó đứng lại, sủa ăng ẳng.Mạnh thông dịch cho hai Chuẩn.
-Nó nói chưa chấp nhận anh hai. Theo em nghÄ© anh lo lót cho nó nhưng anh chưa bao giá» tá» ra thân thiện vá»›i nó. Anh mua chuá»™c con ngưá»i dể, nhưng vá»›i loài chó không thể như vậy. Anh phải chịu khó ở vá»›i nó, vuốt ve nó...
-Anh sang đây thăm Khá, thá»i giá» anh dành cho chị hai em còn chưa đũ, đâu còn để cho nó.
Mạnh nghe hai Chuẩn nói trúng ý, cưá»i thú vị.
-Äó anh thấy không.Anh cho nó quà nhưng anh cứ săn đón chị hai, không má»™t chút quan tâm tá»›i nó.Nó không giận anh là may, làm sao anh đòi nó thân thiện cho được.
Hai Chuẩn Ä‘uối lý chỉ cưá»i buồn, không thắc mắc ná»­a.
Khá bắt đầu dá»n chén đũa lên bàn. Mạnh xuống bếp tiếp Khá mang thức ăn lên. Thím tư bắt đầu rảnh.Thím lên nhà trên, ngồi trên bá»™ ván ngá»±c bằng gổ cứng, kéo cái ô trầu lại gần. Thím nhặt lá trầu tiêm vôi lên , cuốn tròn bá» vào miệng nhai ngấu nghiến.Thím lấy má»™t miếng cau bá» vào miệng nhai tiếp.Rồi thím véo má»™t cục thuốc rê cho tiếp vào miệng.Thím nhai trầu tóp tép trong miệng, vẻ mặt thím tỉnh táo và đầy sinh khí.Thím há»i Mạnh.
-Con để con Khá lo cơm nước đũ rồi.Con ngồi nói chuyện vói hai Chuẩn cho vui.Mấy anh em mấy khi gặp nhau.
Chú tư Nhàn lại phản đối.
-Anh em chúng còn nhiá»u thì giá» mà. Äể nó phụ chị hai nó má»™t tay, mâm cÆ¡m xong cho rồi để ăn cho sá»›m.Hai Chuẩn còn vá» nhà
-Bộ ba nó đói lắm phải không?
-Mấy thanh niên sức ăn nhiá»u má»›i đói, còn tôi già cả ăn uống bao nhiêu mà đói.
-Hai Chuẩn thôi đừng Ä‘i chợ ná»­a, mắc công lắm.Äàn ông con trai ra chợ sá»›m ngưá»i ta cưá»i chết.
-Äâu có, cháu làm gì biết mua thịt cá. Bà bếp mua cho cháu mang sang đó thím.
-Như vậy lại không tiện.Cháu không nên vì việc sang chÆ¡i vá»›i con Khá mà làm kinh động tá»›i má»i ngưá»i. Thiên hạ đàm tiếu không có lợi. Chừng đám cưới xong muốn làm gì thì làm. Bây giá» phải giá»­ gìn để ngưá»i ta đừng nói bậy.Nhà thím ăn uống đơn giản, cháu có thích hợp không?
- Cháu ăn dể nhưng thỉng thoảng thím cho phép cháu mang sang chút ít để Khá làm thứ nầy, thứ nỠcho quen.
-Như vậy cháu lo con Khá vá» làm dâu không đũ tay nghá», khiến cháu lo lắng.Thôi được, nếu vậy thím không cản ná»­a, nhưng không được ồn áo kinh động ngưá»i nhiá»u chuyện.
-Dạ cháu không nói với ai .
Tư Nhàn nghe vợ nói chuyện vá»›i hai Chuẩn, biết hắn ta vòng vo tìm lý lẻ vá»›i vợ mình, thấy muốn cưá»i trong bụng.Nhưng nghÄ© lại thấy thương bá»n đàn ông con trai khi muốn lấy lòng bên vợ, khó trăm bá».Tư Nhàn nhá»› lại lúc mình còn trai trẻ, cÅ©ng mang gà vịt qua bên vợ. Mình còn phải cắt cổ gà vịt, nhặt lông, ra thịt xong má»›i đưa cho thím tư nấu nướng. Còn mình cứ Ä‘i rảo coi bên vợ cần việc gì mình phải xăn áo, xăn quần nhảy vào làm tươm tất để khá»i mất vợ. Suốt thá»i gian ở nhà vợ, ngưá»i như con lật đật, mắt láo liên tìm kiếm việc để làm. Hể có nhiá»u việc làm luôn tay, lòng cảm thấy thanh thản, khi nghÄ© đến cha mẹ vợ Ä‘ang quan sát để cho Ä‘iểm...Äến khi cưới được vợ, tập quán cho phép bắt nạt lại vợ, được quyá»n đòi vợ phải phục tùng. Chồng là gia trưởng, tha hồ ra oai đũ Ä‘iá»u. Tư Nhàn giá» nghÄ© lại thấy đôi lúc quá lố, sai trái nhưng phong tục dân gian không thay đổi, tục lệ làm rể vẩn tiếp diển, đâu ai ngang nhiên dám làm khác. Xóm giá»ng, má»i ngưá»i châm bẩm theo dõi để đưa lá»i bình phẩm nghiêm khắc. Tư Nhàn càng nghÄ© càng lo cho con Khá.Mai nầy nó vá» làm dâu nÆ¡i nhà quyá»n quí, phong tục tập quán còn Ä‘a dạng và khắc nghiệt hÆ¡n nhà con dân "mạt hạng " như nhà mình thập bá»™i. Tư Nhàn tìm cách tránh bá»›t cho hai Chuẩn như muốn tránh bá»›t cho Khá nghÄ©a vụ đối xứng sau nầy.Tư Nhàn thấy mâm cÆ¡m tươm tất, bèn nói như phát lệnh.
-Thôi, tất cả ngồi vào bàn ăn cơm. Khá cũng vào ngồi kế hai Chuẩn ăn luôn. Cái gì thiếu xót, má và Manh giúp cho.
Má»i ngưá»i ngồi vào bàn ăn theo lá»i nói cá»§a tư Nhàn. Khá cÅ©ng ngồi sau cùng vào chổ để trống bên cạnh hai Chuẩn.
-Mình là ngưá»i nhà vá»›i nhau, không cần khách sáo, tá»± nhiên ănh uống cho thoải mái.
Hai Chuẩn cầm đũa , đặt lên chén thưa.
-Má»i hai bác ăn cÆ¡m.
Lá»i thưa cá»§a hai Chuẩn tuy khách sáo nhưng cần thiết. Nó làm cho không khí buổi cÆ¡m tiến hành má»™t cách tá»± nhiên. Mạnh ngồi bên trái hai Chuẩn đặc biệt tiếp đãi khách. Mạnh gấp thức ăn bá» vào chén má»i hai Chuẩn. Bá»­a ăn thịnh soạn. Nhiá»u thức ăn bày trên bàn. Mạnh ăn nói khéo léo pha trò và lịch lảm khiến bá»­a ăn vừa tá»± nhiên và vui tươi. Lần đầu tiên Khá ăn cÆ¡m bên cạnh hai Chuẩn má»™t cách tá»± nhiên và tá»± tin, nhá» vào nhiá»u yếu tố, phần lá»›n do sá»± khôn khéo cá»§a Mạnh. Nàng càng lúc càng dạn dÄ© trước mặt vợ chồng tư Nhàn.
Nàng xưng hô và há»i han hai Chuẩn má»™t cách tá»± nhiên, không má»™t chút dè dặt nào.
-Anh Chuẩn ăn món cá chiên thấy có vừa ý không?
-Tuyệt hảo em à. Nhá» nước sốt cà chua ngá»t béo, được pha chế đặc sắc.
Khá vui ra mặt trước lá»i khen tặng cá»§a hai Chuẩn.
-Còn món canh thịt bầm bá»c lá cãi bắp anh thấy sao?
-Ngon lắm, chớ sao!
-Anh nói thật đó?
-Anh không nói nịnh đâu.Thịt được nêm tốt và thấm.Hương vị tiêu và hành hoa trá»™n lẩn nhau thành má»™t khẩu vị đặc sắc.Nước canh ngá»t ngào do xương tÅ©y, mùi heo mất hoàn toàn, nhá» em biết khá»­ bằng gừng miếng.Tuyệt diệu.
Khá sung sướng trước lá»i bình phẩm đầy cÆ¡ sở cá»§a hai Chuần, nhưng vẩn muốn khiêm tốn.
-em sợ anh khen xạo quá.
Mạnh muốn cũng cố giúp cho hai Chuẩn nên bổ sung.
-Anh hai nói chính xác quá đi.Em cũng nhận thấy như vậy.
Tư Nhàn muốn phụ há»a thêm.
-Bửa nay con Khá nêm nếm vừa ý ba lắm.
-NhỠmá thử lại, nhắc con gia giảm nên mới được vậy.
Hai Chuẩn thấy đây là dịp lấy lòng má vợ.
-Nhá» có bác gái nhúng tay nên mấy món ăn cá»§a em xuất sắc hÆ¡n bình thưá»ng là phải rồi.
Thím tư Nhàn thích thú những lá»i tán dương gián tiếp, nên thím không cần phải nhÅ©n nhặn vá»›i nó.
-Tôi cÅ©ng giúp nó như thưá»ng lệ thôi. Lúc rày con Khá nấu nương thuần thục lắm nhỠít lo việc chuồng trại.
Hai Chuẩn được thế vươn lên.
-Cháu nói với Khá hoài, mấy việc đó sau nầy không còn làm nửa, nên lo bếp núc thôi.
Không ngỠcâu nói nịnh của hai Chuẩn bị phản tác dụng.Khá cảm thấy thương tổn, nổi cáu.
-Em thích việc chuồng trại do tự ý,Nên không ai cấm cản được.
Mạnh giật mình, sá»± việc đáng lẻ tốt đẹp nhưng quá đà không khéo tạo thương tổn, nên má»›i liệu lá»i chá»­a cháy.
-à anh hai nói chị có năng khiếu nấu nướng, nếu bớt thì giỠlo việc khác, bỠthêm vào việc bếp núp, tay nghỠcủa chị phát huy hơn lên. Chị đừng phụ ý tốt của anh ấy.
Lá»i cá»§a Mạnh xoa dịu được tá»± ái cá»§a Khá.Nàng cảm thấy mình hÆ¡i quá đáng, nên dịu dàng nói vá»›i hai Chuẩn.
-Em xin lổi anh.
Tư Nhàn thấy bá»n trẻ bây giá» phức tạp hÆ¡n thá»i cá»§a mình. Má»›i vui vẻ đó, má»™t lát giận nhau rồi, thật khó lưá»ng.
-Tụi bây sao đứa nào cũng nóng nãy quá.Việc gì cũng phải nghe cho chín chắn rồi mới phát biểu.
Mạnh phân bua dùm cho Khá.
- Ba thông cảm cho anh chị hai.Nhiá»u lúc hai ngưá»i bị áp lá»±c từ bên ngoài hÆ¡i nhiá»u nên má»›i vậy. Ba thấy không hôn nhân anh chị khó khăn lắm má»›i thành. Hai ngưá»i cÅ©ng tiêu hao nhiá»u công sức má»›i được vậy. Nên nhiá»u lúc có những bất thưá»ng cÅ©ng lẻ tá»± nhiên.
-Ba mấy đứa nói vậy, chớ chuyện mấy đứa, ba má không can dự vào nửa đâu.
Bửa cơm rồi cũng chấm dứt. Mạnh nhanh tay giúp chị hai mang dẹp chén đũa dơ xuống bếp.Thím tư nhanh miệng tuyên bố.
-Mấy chén dơ đó để má lo cho . Mấy con ở trên nầy nói chuyện cho vui .Không mấy thuở gặp nhau.
(còn tiếp)
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên
LYNHAN
Äại Tướng
Äại Tướng


Ngày tham gia: Apr 14, 2006
Bài gửi: 329

Bài gá»­igá»­i: 23.01.2010    Tiêu Ä‘á»: Trả lá»i vá»›i trích dẫn ná»™i dung bài viết này

Năm Mum đèo sáu Hòa trên chiếc xe đạp, trở lại thăm vùng đất cÅ©, tiếp giáp vá»›i xẻo Bù Hút.NÆ¡i má»™t thá»i 2 anh em đâu lưng, vượt qua những ngày tranh dành từng tất đất vá»›i dân quân Hòa Hảo. Äối vá»›i sáu Hòa đây là vùng đất xẻo, còn ôm giá»­ cá»§a anh bao kỹ niệm thần tiên và khổ Ä‘au. Năm Mum đạp xe vượt qua bao thôn lá»™, trãi qua nhiá»u vưá»n cây ăn trái, cÅ©ng như những cánh đồng trÅ©ng để đến căn cứ địa, má»™t thá»i nằm dưới sá»± lãnh đạo cá»§a há». Äây là khu đất hoang hóa, không canh tác được do nhiá»u ao đầm , xen lẩn vá»›i những vùng thấp lầy lá»™i.Nhiá»u lau, lác và sậy má»c lên tua tá»§a, chen lẩn vá»›i các cây chịu nước như bần, tràm và gáo vàng.Äây là vùng đất chết nên gần như không có dân cư sinh sống thưá»ng trá»±c. Trước chiến tranh, cư dân sống các vùng xung quanh vào đây khai thác cá»§i, mật ong, lúa trá»i hay cắt gặt má»› lác vá» dệt chiếu. Äặc biệt ở đây có nhiá»u loại chim sống không biết bay, quen sống lá»§i trong bụi rậm như cúc, trầm nghịch, ốc cao,quấc, khúm núm...Äặc biệt các loại bò sát nhiá»u vô số. Do địa thế thiên nhiên như thế nên vùng đất nầy sá»›m trở thành căn cứ địa an toàn gần như bất khả xâm phạm. Quân Pháp nhiá»u lần cho phi cÆ¡ đánh phá nhưng không triệt hạ được căn cứ. Bá»™ binh không thể vào càn quét do nhiá»u chướng ngại vật khiến cho di chuyển khó khăn. Khi quân đội Pháp tá»›i nÆ¡i chỉ có thể châm lá»­a đốt lán trại, vì không còn má»™t mống du kích nào. Khi quân Pháp rút lui, há» lập tức trở lại xây dá»±ng và sinh hoạt như không có việc gì. Nhiá»u lúc quân chá»§ lá»±c miá»n vỠđịa phương ém quân, phục kích chá» quân Pháp tá»›i để đánh. Những lần như vậy quân Pháp thiệt hại khá nhiá»u.Do đó căn cứ vẩn đứng vững suốt thá»i gian dài. Xe ra khá»i các thôn vắng, hướng vá» vùng hoang vắng, sáu Hòa đã thấy mấy nóc nhà tranh san sát vươn lên dưới mấy rặng tre rậm rạp. Sáu Hòa cảm thấy trong lòng dâng lên má»™t cảm giác nôn nấu như sắp tá»›i nhà. Xe vào tá»›i ngõ, má»™t tá»± vệ ôm súng trưá»ng ra chận lại. Khi hắn đến gần, nhận ra sáu Hòa và năm Mum mừng rở la lên.
-A anh sáu, anh năm bửa nay rảnh vỠthăm cứ hả. Hai anh khõe mạnh phải không.
Năm Mum cưá»i toe toét há»i lại anh tá»± vệ.
-Tôi và anh sáu không khõe làm sao tới đây chơi nổi.
-Hai anh không lo đánh nhau sao trở vỠđây được?
-Äánh nhau cÅ©ng có lúc nghỉ ngÆ¡i chá»›. Tụi tui Ä‘ang nghỉ phép, nhá»› nhà quá nên trở vá» thăm anh em vá»›i anh chín.
-Anh chín bây giỠlo bên chính trị, bên quân sự giao cho ba Quốc hết.
-Ba Quốc có nhà không?
-Anh ba dẩn trinh sát vào bên trong đó rồi.
-Còn anh chín?
-Anh chín chắc còn trong lán chỉ huy.
-Tụi tui vào gặp anh chín một chút.
-dạ, hai anh cứ vào tá»± nhiên.Äứa nào cÅ©ng biết mặt hai anh hết.
-Bộ ở đây không có lính mới sao?
-có, nhưng xen kẻ với anh em cũ.
Hai ngưá»i trở lên xe, đạp vào bên trong. Tá»›i nÆ¡i năm Mum dá»±ng xe tại gốc cây trước nhà. Hai ngưá»i bước vào cá»­a thấy chín Tâm Ä‘ang ngồi ghi chép trên cuốn vở.Phía trước chén trà nghi ngút khói.Năm Mum nói lá»›n để báo cho chín Tâm biết mình tá»›i.
-Cán bộ làm việc bên trà lá chắc thú vị lắm.
Chín Tâm quay mặt nhìn ra thấy năm Mum và sáu Hòa tới.Hắn ngạc nhiên đứng phắt dậy.
-Chu choa hôm nay hai đồng chí lãnh đạo trở lại thăm quê phải không?
-Chúng tôi sống ở đây bao nhiêu năm, các đồng chí như anh em một nhà sao không nhớ được.
-Ngồi xuống đây uống miếng nước cho khõe, rồi một lát mình đi thăm anh em các nơi.
Sáu Hòa và năm Mum ngồi xuống vá»›i chín Tâm. Chín Tâm bước vào trong bá» cá»§i thêm vào bếp cho cháy bùng lên.Cái ấm nước vốn ầm ỉ trên than hồng, sôi bùng lên theo ngá»n lá»­a bùng cháy.Tiếng nước reo o o trong ấm.Năm Mum lên tiếng.
-Lâu lắm rồi tôi mới nghe tiếng nước nhảy trong ấm. Cái tiếng reo vui nầy sao thân thương và nồng ấm làm sao.
-Tớ cũng vậy, nghe tiếng nước reo thấy lòng mình thanh thản vô cùng.
-Tiếng nước reo gợi cho chúng ta nổi ao ước thanh bình.
Chín Tâm hốt một nhúm trà bỠvào bình tích.
-Äây là chẻ Thái Nguyên chính hiệu, ngưá»i quen tá»› gởi biếu.Mấy anh dùng thá»­ coi có bằng chè Chinh Thái cá»§a ngưá»i Hoa hay không?
-Trà Thái Nguyên ngon ở lá trà, hấp thụ tinh khí nơi cao nguyên đầy sương khói.Còn trà Chính Thái ngon ở cách chế biến do sấy ũ mà ra.Hương vị trà Thái Nguyên thâm trầm nhưng đậm đà, trong khi trà Chính Thái, hương nồng mau phai mau nhạt.
-Anh sáu dân Nam Bộ, sao có phong thái sành điệu của dân dùng chè hơn cả Bắc Kỳ mới là lạ.
-Anh chín chưa biết chá»›, tôi có dịp sống ở Hà Ná»™i nhiá»u năm, nên biết thưởng thức những thứ dân Hà thành thích dùng.
-Thì ra vậy.Nhưng cũng là dân lịch lãm.
Chín Tâm rót nước trà ra chén má»i sáu Hòa và năm Mum.
-Má»i hai anh xÆ¡i chè.
Sáu Hòa và năm Mum cầm chén trà đưa lên miệng cùng lượt vá»›i chín Tâm.Sáu Hòa trước khi nhấp trà, đưa má»§i trên chén trà, hít nhiá»u hÆ¡i và nói.
-Trà nầy được chế biến theo phương pháp thủ công với số lượng nhỠnên có hương vị khá độc đáo.
Năm Mum ngạc nhiên trước sá»± hiểu biết cá»§a sáu Hòa đến độ gần chuyên nghiệp.Nên má»›i há»i.
-Do đâu anh sáu biết được như thế.
-Trà không toát ra mùi khét cá»§a lá»­a sấy khô. Khi sấy số lưá»ng lá»›n khó tránh má»™t số trà quá lá»­a để cho trà khô Ä‘á»u.
Sáu Hòa nhấp má»™t há»›p, hÆ¡i thất vá»ng. Chín Tâm tinh ý há»i.
-Có phải anh sáu thấy trà hơi nhạt phải không?
Sáu Hòa gật đầu nói.
-Tiếc là khâu tuyển lá»±a lá trà không kỹ.Trà có nhiá»u lá già quá, mất hết hương vị thÆ¡m ngon.
-Tá»› phục anh sáu quá Ä‘i.Nếu ngưá»i cho trà không báo trước, tá»› không thể biết được như anh sáu.
-Việc gì cÅ©ng do cÆ¡ duyên.Tôi may mắn sống trên đất Bắc, trá» nhà ngưá»i theo trà đạo, nên há»c lóm được chút đỉnh.
-Tá»› có cảm giác mổi khi gặp anh sáu, Ä‘á»u khám phá thêm năng lá»±c má»›i cá»§a anh.
Sáu Hòa thấy chín Tâm bá»™c trá»±c sá»± úy kỵ mình.Äây là Ä‘iá»u không hay vì chín Tâm là con ngưá»i hẹp hòi và đố kỵ Sáu Hòa muốn lái câu chuyện sang hướng khác.
-Mấy cái thứ tiểu xảo nầy chỉ dùng trong câu chuyện làm quà cho vui, ăn nhằm gì.Tôi nghe nói anh chín vừa xuất hiện trong đại há»™i kháng chiến để truyá»n bá kinh nghiệm chiến đấu cho đại há»™i. Chúng tôi chúc mừng anh chín đó.
-Äúng ra tá»› phải cám Æ¡n hai anh.Nếu không có đóng góp cá»§a 2 anh, tôi không có được ngày hôm nay.
-Chiến thương anh dũng của anh chín là một minh chứng cho hành vi anh hùng rồi.
Chín Tâm cưá»i khanh khách trước lá»i tâng bốc cá»§a sáu Hòa.
-Theo dự kiến cơ cấu trong tương lai, tớ sẽ vỠnắm chức bí thư kiêm chủ tịch ũy ban kháng chiến Long Châu Sa.Tớ dự định giao nơi đây cho ba Quốc, không biết y có đũ khả năng quán xuyến nhiệm vụ hay không.Tớ phải vỠhội kiến với trung ương bảo vệ cho hắn may ra mới được.
Năm Mum nghe chín Tâm nói phách lối, trong bụng thấy không ưa, nghÄ© thầm." mầy làm được thì bất cứ ai cÅ©ng làm được, ba Quốc còn giá»i hÆ¡n mầy nhiá»u"
-Ba Quốc ở đây quá lâu, đưá»ng Ä‘i nước bước vùng nầy như lòng bàn tay cá»§a y.Dù y không có chá»­ nghÄ©a nhưng kinh nghiệm không thiếu, anh chín nên bồi dưởng để ba Quốc có thêm khả năng phục vụ đảng.
-Xa nhau không bao lâu mà anh năm đã có giá»ng nói chính Å©y rồi.Tôi giao ba Quốc cho chính Å©y đào tạo nghe.
-Không sao! nếu anh chín không cần ba Quốc, giao hắn cho trung đoàn đào tạo thành chiến binh lưu động.Ba Quốc gan dạ lắm.
-Việc nầy tá»› phải há»i ý kiến ba Quốc má»›i được.Hắn nằm vùng đây quen rồi. Hắn cÅ©ng bị cá»™t chặt nÆ¡i đây. Hắn Ä‘i liệu con ba, con tư gì đó, có chịu cho hắn Ä‘i không?
Sáu Hòa chưỡi thầm trong bụng." Cái tên tiểu nhân nầy không bao giỠđối xử tốt với ai cả "
-Anh sáu có kinh nghiệm chắc có cách giúp ba Quốc vẹn toàn.
Sáu Hòa nghĩ, hắn đã muốn nhắc khéo mình nửa rồi. Sáu Hòa chậm rãi nói từng tiếng.
-Việc vụ cá»§a đảng viên nên để chi bá»™ giãi quyết trong vòng kín đáo, không nên để cho ngưá»i ngoài dính líu vào.
Chín Tâm nghe sáu Hòa nói biết tên nầy lúc nào cũng lợi hại, mình không cảnh giác sẽ bị nó quật cho coi.
-Tá»› hiểu việc nầy nhưng muốn nghe anh sáu có y kiến gì giúp cho nó không.Dù gì các ngưá»i đã từng sống chết vá»›i nhau.Tá»™i nghiệp ba Quốc tuy làm việc vá»›i tá»› nhưng lúc nào cÅ©ng đỠcao anh sáu như thần tượng cá»§a nó. Chẳng lẻ anh sáu không giúp gì nó.
Sáu Hòa chỉ cưá»i lạt không nói thêm ná»­a.Năm Mum cắt đứt sá»± trêu chá»c cá»§a chín Tâm.
-Anh sáu nói đúng đó. Việc đảng viên để đảng giãi quyết.Tình hình an ninh lúc nầy có đở không anh chín.
-Từ lúc tá»› đẩy lùi đám Commando Pháp, vùng nầy dưá»ng như bá» trống. Äám Hòa Hảo chỉ lo vun bồi đồn bót, không dám bung ra má»™t cách phiêu lưu ná»­a. Du kích mình đươc mở rá»™ng hoạt động tá»›i sát vùng tín đồ cá»§a chúng. Tá»› giao cho ba Quốc xây dá»±ng cÆ¡ sở để cán bá»™ tuyên truyá»n, kinh tài vá» hoạt động.Nhưng ba Quốc cứ trầy trật hoài vẩn chỉ có vài cÆ¡ sở.Ngược lại tụi Hòa Hảo chúng xây dưng cÆ¡ sở hạ tầng ngày má»™t vững chắc. Cán bá»™ mình vá» hoạt động bị chúng phát hiện chận đánh gây khó khăn.Tá»› nghi ba Quốc mổi lần xâm nhập hoạt động chỉ ghé nhà tình nhân, rồi vá» nên chẳng thu được kết quả nào.
-Anh chín phải thông cảm cho ba Quốc . Hắn chỉ là đơn vị công tác đặc nhiệm, không phải tình báo chuyên nghiệp.Anh sai hắn Ä‘i ám sát, bắt cóc, phá hoại thì được. Anh bắt hắn phát triển hệ thống giao liên hay lưới tai mắt là việc làm quá khả năng hắn rồi, làm sao có kết quả. Lúc trước tôi đích thân làm việc nầy.Những cÆ¡ sở tôi nắm trá»±c tiếp, ba Quốc không biết hết. Tôi rá»i nhiệm sở, bàn giao mạng lưới, thấy nhiá»u cÆ¡ sở bị đánh phá tôi Ä‘au lòng quá. Bá»n địch Ä‘ang chú trá»ng đến phương diện nầy hÆ¡n là đánh nhau. Anh chín phải sá»›m có kế hoạch chấn chỉnh.Nếu không chúng nó hốt hết các cÆ¡ sở.
-Biết vậy nhưng tôi là cán bá»™ chính trị, lại Ä‘ang giá»­ trá»ng trách quản lý guồng máy kháng chiến đâu thể Ä‘i đứng lung tung. Ban quân báo trên trung ương cứ hứa hẹn đưa ngưá»i xuống, chá» hoài không thấy, bắt buá»™c phải giao cho ba Quốc kiêm nhiệm chá»› biết sao.
Năm Mum nghe qua cưá»i khì, há»i chín Tâm.
-Anh chín chẳng lẻ không biết thầy Tấn sao. Ông ta vá»›i thầy cá»§a anh như nước vá»›i lá»­a.Anh được sáu Búa đưa lên, năm Tấn muốn kéo xuống. Anh sáu đây đánh đấm tung hoành khắp nÆ¡i. Bá»n Tây tà nghe danh đã khiếp sợ.Thế nhưng chỉ vì má»™t chút sÆ¡ hở cÅ©ng bị ngồi viết kiểm Ä‘iểm dài dài.
Chín Tâm được năm Mum giá»±t " dây dụi" thức tỉnh. Hắn nhận ra không phải có chổ dá»±a là má»i việc Ä‘á»u tốt đẹp.Hắn vẩn có" sát thá»§ " chá» dịp là tỉa hắn ngay. Chín Tâm xuống giá»ng tức thì.
-Thì ra tá»› và anh sáu cùng chung nghiệp dÄ©.Tá»› muốn thay đổi công tác vô cùng.Hiện giá» ra Ä‘i còn ngẩn mặt lên cao, huyá»n thoại thành tích còn lây lan. Thá»i gian tá»›i hào quang không còn ná»­a, sợ khó bảo vệ vị trí. Vùng nầy đám Hòa Hảo Ä‘ang mở rá»™ng thế lá»±c, chúng Ä‘ang ép mình, tá»› chưa có cách đảo ngược thế cá». Trung Äoàn mình nên trở vá» ra oai lấy lại sinh khí cho đám du kích mình, bằng không chúng bá» súng vá» quê làm ăn hết.
-Vậy nãy giá» anh chín không nói thật để chúng tôi tính.Anh phải chá» thá»i gian ná»­a vì đơn vị Ä‘ang nghỉ ngÆ¡i bổ sung quân và đạn dược.
-Tá»› hy vá»ng anh năm cứu mình. Chúng tôi lúc nào cÅ©ng sẳn lòng vá»›i đất xẻo Bù Hút hết. Sáu Hòa nảy giá» không nói, chỉ im lặng suy nghÄ©. Äôi mắt anh xa xăm, năm Mum biết sáu Hòa Ä‘ang hồi ức những ngày tháng không quên trong tâm trí.Năm Mum đập nhẹ vai sáu Hòa.
-Mình uống hết chén nước, rồi Ä‘i vòng quanh thăm há»i anh em má»™t tí nghe anh sáu.
Sáu Hòa gật đầu, tay cầm chén nước trà đưa lên miệng uống cạn. Năm Mum thấy sáu Hòa buồn bả, biết bạn mình đang có tâm sự. Năm Mum quay sang chín Tâm nói, chúng tôi muốn đi thăm anh em một chút nghe anh chín.
-Hai anh cứ tá»± nhiên thăm há»i má»i ngưá»i. Tôi không theo hai anh , ở lại chuẩn bị cÆ¡m nước để hai anh trở lại ăn.
-Anh chín lo chi cho mắc công.Chúng tôi thăm một lát rồi đi.
-Äừng chối từ, tá»› mà không ăn cÆ¡m vá»›i hai anh còn mặt mÅ©i nào nhìn mấy thằng em ná»­a.
Năm Mum đứng lên và nói với sáu Hòa.
-Thôi mình đi anh sáu.
Sáu Hòa đứng lên sau câu nói cá»§a năm Mum như ngưá»i má»™ng du.Năm Mum thất kinh vổ vai sáu Hòa .
-Anh sáu anh làm sao vậy?
Sáu Hòa cưá»i, tươi tỉnh nói.
-Äâu có sao. Mình con ngưá»i yếu Ä‘uối thấy cảnh sinh tình má»™t thoáng vậy thôi. Bây giá» mình xuống mấy cái lán phải không?
-Äúng vậy!
Sáu Hòa đứng lên, toan nói lá»i chào chín Tâm. Song thấy hắn ta lẳng lặng rút lui nên Ä‘i ra cùng vá»›i năm Mum.
-Chín Tâm đang trong thế suy sụp, đầy lo lắng.
-Tôi nghĩ vậy nhưng thấy hắn bù lu , bù loa khoe khoan, cho đáng kiếp.
-Bá»n Hòa Hảo bây giá» không như trước. Chúng chú trá»ng đến mặt nắm chặt ngưá»i dân.Chúng sá»­ dụng tín đồ làm cÆ¡ sở, tạo thành bức thành vững chắc, du kích không làm gì được. Kế hoạch chín Tâm coi như phá sản.Hắn không tìm cách đảo ngược thế cá», chắc chắn có ngày chạy chết.
-Hắn sớm chạy vỠcầu cứu thầy, bằng không sẽ trể mất cơ hội.
-Việc quyết đấu giữa sáu Búa và năm Tấn chưa ngã ngủ, nên chín Tâm còn cơ hội sinh tồn.
-Năm Tấn bảo thủ, cục bộ nhưng ngay thẳng, không bè phái như sáu Búa.
-Năm Tấn anh chị, còn sáu Búa láu cá. Bên nửa cân, bên tám lạng, chưa biết ai thắng ai.
-Nhưng sáu Búa đưa em ruột mình, năm Sung vào trướng của năm Tấn. Thế mà năm Tấn vẩn nhận, mới thật lợi hại.
-Tất nhiên năm Tấn có cách ká»m chế năm Sung.
-Song sáu Búa cũng có cách của hắn.
-Bá»n mình Ä‘ang nằm giữa lằn ranh đấu đá cá»§a há».
-Năm Tấn sai lầm khi cho tôi là ngưá»i cá»§a sáu Búa, tìm cách treo giò tôi, má»™t sá»± thiệt hại cho hắn.
-Äó do sáu Búa gài bẩy ông ta, ngầm thấu cáy là sáu Búa Ä‘ang nắm trong tay má»™t đơn vị lá»›n trung thành.
-Sáu Búa thật tình muốn nắm chặc trung Ä‘oàn Äồng Tháp lắm.
-Năm Tấn loại anh là trúng kế sáu Búa. Sáu Búa không nắm được anh nhưng không dám gạt ra, sợ anh lá»t vào quÄ© đạo năm Tấn.
-Sáu Búa không vừa đâu, chính hắn tung ra tin năm Tấn là sát thủ thầy Ngân, cố ý lôi kéo chúng ta ngã vỠphía hắn.
-Mình tính thế nào với năm Tấn.
Sáu Hòa gằn từng tiếng một cách lạnh lùng.
-Hắn phải chết để Ä‘á»n tá»™i!
-Äảng Cá»™ng Sản thưá»ng quyết định tập thể.
-Trước mắt sát thá»§ phải Ä‘á»n tá»™i.
-Thế lực năm Tấn bao trùm đến đổi sáu Búa phải kiêng nể.
-Mình không dùng thế lá»±c chá»i vá»›i hắn. Mình dùng bản lÄ©nh cá nhân để thanh toán hắn.
-Việc nầy bại lộ hai đứa mình khó sống.
-Anh năm để việc nầy cho tôi trù tính.
-Anh phải thật cẩn thận.
-Äây là thá»i cÆ¡ thuận tiện nhất , tôi Ä‘ang rảnh, muốn có việc làm.
Hai ngưá»i cảm thấy không khí căng thẳng khi nghÄ© đến việc báo thù, nên im lặng không bàn tiếp. Hai ngưá»i Ä‘i xuống lán đơn vị địa phương. Mấy dân quân Ä‘ang tụm vá»›i nhau đấu cá», thấy năm Mum và sáu Hòa xuất hiện. Tất cả đứng lên bu quanh hai ngưá»i.Kẻ nắm tay.Ngưá»i ôm eo ếch. Äám đông reo hò , mừng rở gặp lại ngưá»i chỉ huy thân thương.
-Hai anh sao đi mất biệt vậy?
-Chúng tôi bị xa luân chiến bên kia sông, cứ lần quần mãi mới vỠtới nhà.
-Sao đánh xa dử vậy?
-Thì cấp trên sai đâu đánh đó, đâu dám cãi.
-Äến vùng xa lạ chắc cá»±c lắm phải không anh Năm?
-Ngưá»i ta sao mình vậy.
-Tụi em nghe tin anh sáu bị kiểm điểm tức lắm.
Sáu Hòa ôn tồn nói.
-Mình theo kháng chiến là do yêu nước , chá»› đâu phải vì quyá»n hành, lợi danh.Cấp trên giao công tác nào mình cÅ©ng đãm trách chu đáo.Viết kiểm Ä‘iểm cÅ©ng giúp kinh nghiệm cho ngưá»i khác không vi phạm.
-Nhưng tư Chiến bị tổn thất chớ đâu phải anh sáu.
-Ông bà mình nói," mũi dại lái chịu đòn".
-Tụi em cho là không công bằng.
-Thôi bỠchuyện đó đi các chú. Lúc rày anh chín đưa các chú tới đâu rồi.
-Tụi nầy bây giỠkhõe re, đâu có đánh đấm gì.Khi nào anh chín di chuyển chúng tôi mới theo hộ tống thôi.
-Nhá» oai cá»§a anh chín khiến bá»n chúng không dám bén mảng tá»›i vùng cá»§a mình.
-Tụi em thấy hơi kỳ kỳ, nhưng không dám nói bậy. Mình đi kháng chiến mà ở không, suốt ngày đi bắt chuột, kiếm cá vỠăn.
-Má»i việc có anh chín lo, mấy chú chỉ biết tuân lệnh là tốt rồi.
-Bửa nay hai anh ở lại ăn cơm với tụi tui nghe. thức ăn đi quơ một chút vỠnhậu lết bánh.
-Cám ơn lở hứa với anh chín, để khi khác nghe.
Năm Mum và sáu Hòa cÅ©ng phải từ giả đỠsang bên khu vá»±c ba Quốc. Hai ngưá»i tá»›i vào lúc ba Quốc Ä‘ang lên lá»›p vá»›i thuá»™c hạ cá»§a mình. Hai ngưá»i đứng sau kưng ba Quốc lẳng lặng nghe ba Quốc nói thao thao bất tuyệt. Ba Quốc Ä‘ang la rầy thuá»™c hạ trong lúc công tác nÆ¡i dân cư đông đúc, sa đà nÆ¡i hàng quán, đùa giởn khiến thân phận dể bị bá»™c lá»™.Việc nầy rất nguy hiểm. Mấy tên đặc nhiệm thấy năm Mum và sáu Hòa đứng sau lưng ba Quốc, không dám lên tiếng vì bá»n chúng biết ba Quốc Ä‘ang giận.Nhưng bá»n chúng biểu hiện bằng nháy mắt, méo miệng, nhìn nghiêng, liếc dá»c...khiến cho ba Quốc cảm nhận nhìn ngược ra sau.
-Trá»i hai anh Ä‘i biệt tăm cả năm, giá» má»›i trở vá».
-Việc chinh chiến miá»n xa đâu có thì giá» lang thang thăm bè bạn.
-Nghe nói mấy anh quậy dá»­ quá, mấy làng xã ra Ä‘á»u khiếp sợ oai.
-Má»i chuyện rồi cÅ©ng đâu vào đó.
-Bây giá» tình hình ở đây rất nguy hiểm. Ngưá»i ta đã đẩy mình văng ra khá»i địa bàn hoạt động.Nhưng anh chín cứ lạc quan, cứ bảo mình vẩn giá»­ vững vị trí an toàn.Khi chúng động binh, mình chỉ có nước bá» chạy thôi. Mấy cÆ¡ sở anh sáu giao lại nay chứng càn quét gần hết. Mình lá»› quá»› vá» vùng cá»§a há», dân lập tức báo cáo liá»n, dân quân kéo ngay đến chận đánh tức thì.Tui muốn chuyển công tác quá!
-Anh chín sắp lên tỉnh giao vùng nầy lại cho chú ba đó.
-Tui thật không ham chút nào. Anh chín muốn giao tàn cuộc lại cho tui chứ gì.
- Chẳng lẻ không còn cách nào cứu vãn hay sao?
-Mấy anh không thấy phương cách. Ba Quốc làm sao biết cách cứu.
-Nói thì nói vậy.Việc binh gia có lấn tá»›i, lấn lui là thưá»ng. Mình cố gắng bảo trì lá»±c lượng để phản công, lấy lại những gì đã mất. Như chúng ta đã biết, giá»­ đất khó hÆ¡n chiếm đất.
-Mấy anh nói như vậy là đã có biện pháp rồi phải không?
-Tụi tui vốn là dân kaki chỉ biết đánh nhau, sao bằng anh chín luôn có sách lược cao thâm vỠchính trị.
-Nhưng tui thấy anh chín đâu có làm gì.
-Anh chín có cách cá»§a ảnh. Chú ba thá»­ bàn vá»›i anh chín thì rá».
-Dưá»ng như anh chín muốn bá» chạy.
-Sao được. Anh chín phải còn đất má»›i bàn giao cho ngưá»i kế nhiệm.
-Nếu để mất thì sao?
-Anh chín chịu trách nhiệm vá» sá»± mất mát nầy. Song anh bàn giao xong ngưá»i má»›i đến phải có trách nhiệm chu toàn lãnh thổ.
-Ở trên không thấy tình trạng sa lầy nơi đây. Hôm trước đồng chí sáu Búa nhắc anh chín phải cố gắng nắm lòng dân. Nhưng anh chín buông xuôi.
-Chú ba phải thông cảm cho anh chín. Anh là ngưá»i Bắc đâu hiểu tâm lý ngưá»i Nam Bá»™.Nhất là trong vùng hầu hết là tín đồ Hòa Hảo thù ghét Việt Minh. Chúng ta không kích thích được lòng yêu nước tiá»m tàng cá»§a ngưá»i dân, sẽ không bao giá» nắm được há».Anh chín không nắm được dân ở đây là Ä‘iá»u tất yếu thôi. Lổi là cấp trung ương đã Ä‘i má»™t bước chiến lược sai là thá»§ tiêu giáo chá»§ cá»§a há» mà không có sách lược Ä‘iá»u chỉnh, gây bất lợi nghiêm trá»ng vá» dân tâm.
-Tại sao mấy cụ của mình nông nổi như vậy.
-Không phải nông nổi mà kiêu căng ngạo mạn, tưởng ta là tất cả, bất cứ ai không hợp tác Ä‘á»u là kẻ thù, cần phải trừ khá»­. Äây chỉ là thiểu số cá»±c Ä‘oan Ä‘ang thao túng quyá»n hành ở trung ương.
-Cứ đà nầy mặt trận tiêu tùng thôi.
-Chú ba lo xa quá Ä‘i. Rồi má»i chuyện Ä‘á»u ổn thá»a.
-Thôi tui trở lại chuyện của tui mấy anh có cách gì kéo tui vỠtrung đoàn hay không?
-Äể chúng tôi há»i anh chín xem. Thôi mình nói chuyện vá»›i anh em chút xíu rồi vá».
Năm Mum và sáu Hòa rá»i ba Quốc đến vá»›i các thuá»™c hạ cá»§a ba Quốc , Ä‘ang đứng vây quanh gần đó. Mấy anh em bu quanh hai ngưá»i mừng rở. Mấy đứa kể lại những lúc chiến đấu bên nhau, chia nhau từng há»™t cÆ¡m, manh chiếu.
-Tụi tui muốn theo hai anh chiến đấu, vui hơn ở đây cóng chân, cóng cẳng.
-Nói bậy nè. Nhiệm vụ nào cÅ©ng quan trá»ng hết. Ai cÅ©ng chá»n lá»±a, thét rồi có nhiá»u việc không còn ngưá»i.
-Äó là ao ước cá»§a bá»n em muốn theo anh sáu thôi.
-Nhưng anh sáu bây giỠđược xã hơi rồi.
-Theo anh năm đâu có sao.
Sáu Hòa và năm Mum dổ dá» mấy đứa em má»™t lát rồi chia tay trở lại anh chín. Ba Quốc theo hai ngưá»i đến lán chín Tâm.Năm Mum nói vá»›i ba Quốc.
-Hay là mình cùng ăn cơm với anh chín, nói chuyện tiếp cho vui.
-Anh chín chỉ má»i hai anh thôi.
-Ba Quốc vá»›i chín Tâm là ngưá»i nhà. Năm Mum và sáu Hòa má»›i là khách.
-Nói cho vui, chớ ba Quốc tui cũng theo mấy anh lên đó.
Ba ngưá»i trở lại lán chín Tâm.Chín Tâm thấy ba Quốc má»›i há»i.
-Chú ba vỠhồi nào vậy.
-Mới vỠtới nhà là găp hai ông thầy, tui theo lên đây cho vui.
-Vậy hả mình vào ăn cơm cho vui.
(còn nửa)
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên
LYNHAN
Äại Tướng
Äại Tướng


Ngày tham gia: Apr 14, 2006
Bài gửi: 329

Bài gá»­igá»­i: 24.01.2010    Tiêu Ä‘á»: Trả lá»i vá»›i trích dẫn ná»™i dung bài viết này

Bá»­a cÆ¡m tình nghÄ©a cá»§a chín Tâm dành cho bạn cố tri tá»›i sẫm tối má»›i chấm dứt. Bá»­a ăn thể hiện tình nghÄ©a tràn trá», nhưng không ít phần đố kỵ.Trong bất cứ trò chÆ¡i sinh tá»­ nào, con ngưá»i nghÄ© quá nhiá»u quyá»n lợi, đố mà không tỵ hiá»m vá»›i nhau.Nói huỵt toẹt ra như vậy, nhưng ai cÅ©ng muốn giá»­ thể diện là con ngưá»i có luân lý và đạo đức, nên không thể thiếu nụ cưá»i và bắt tay thân tình. Chín Tâm đưa tiển năm Mum và sáu Hòa vá»›i nổi ngậm ngùi tưởng như bất tận.Sáu Hòa cảm động lắm, hay là giả bá»™ không chừng.
-Thôi anh chín vào nghỉ ngÆ¡i Ä‘i, mổi khi tao ngá»™ là chúng ta không tránh nổi bịn rịn lúc chia tay.Bá»n nầy cầu mong anh chín bước tiếp trên đưá»ng phưc vụ đảng má»™t cách thênh thang.
-Cả Ä‘á»i tá»› không bao giá» quên được hình ảnh các bạn chiến đấu Nam Bá»™ bao dung và tốt bụng như hai vị.
Ba Quốc theo chân hai ông thầy, không nói tiếng nào, chỠđến khi cách lán chín Tâm má»™t đổi xa má»›i mở lá»i.
-Tui không nghÄ© hai anh chỉ đến thăm anh chín rồi vá».
Năm Mum cưá»i lên.
-Ai nói ba Quốc là ngưá»i nông nổi và trá»±c tính là sai đó. Anh rất tinh ý nhìn rá» tim gan ngưá»i khác.
Sáu Hòa đứng lại vổ vai ba Quốc há»i.
-Chú ba đóan coi chúng tôi còn muốn gì nửa?
-Hai anh còn muốn vào bên trong đó gặp lại mấy ngưá»i quen ngày trước ná»­a.
-Nguy hiểm lắm sao dám vào trong đó.
-Nếu hai anh đồng ý, ba Quốc tui dắt mấy thằng em theo bảo vệ hai anh.
Năm Mum nhìn ba Quốc nói.
-Mình biết tụi nó mạnh, đem theo mấy mống chỉ nộp mồi cho chúng thôi.
-Mình chỉ tá»± vệ khi chúng phát hiện để chạy vá».
Sáu Hòa vổ vỠba Quốc.
-Không nên chú em à, vào hang cá»p mà chỉ nghÄ© đến việc bị cá»p rượt là nguy hiểm. Mình phải biết vá»n vá»›i nó, để vào tá»± nhiên, ra Ä‘i an toàn.
-Tui biết hai anh bản lÄ©nh hÆ¡n ngưá»i. Song không thể coi thưá»ng đám Hòa Hảo bá»§a lưới dày đặc.
Năm Mum muốn bông đùa với ba Quốc một chút.
- Chúng tôi chỉ lòng vòng bên mép lưới chớ không vào bên trong đâu.
- Chúng tôi không phải không tin tưởng chú ba. Mình đã có thá»i gian dài sống và chiến đấu bên nhau.Sá»± gan dạ cá»§a chú ba, ai mà không biết, nhưng mình ít ngưá»i dể luồn lách, dể tẩu thoát khi bị phát hiện.
-Hai anh một mực chối từ.Tui đành theo ý hai anh.Bây giỠhai anh cần gì ở chúng tui hay không? Năm Mum ôn tồn nói với ba Quốc.
-Cho chúng tôi gởi chiếc xe đạp và một chiếc xuồng để vào trong đó.
-Hai anh bơi xuồng tới sáng mới tới.Tui kiếm cho anh chiếc tam bản, có 2 mái chèo và một cây dầm.Hai anh tha hồ vào trong đó. Nhưng phải ngụy trang chứ.
Sáu Hòa suy nghĩ một lát rồi nói.
-Hay là chúng tôi chèo ghe đi lưới cá.
-Có ai biết vun tay lưới hay không?
Năm Mum cưá»i nói.
-Chú ba lo xa ghê. Tôi là tay lưới, quăng lưới tròn lắm đây.
Sáu Hòa bổ sung.
-Tôi cần chiếc khăn rằn và cái nón là để trở thành ngưá»i đàn bà cá»§a anh năm, chèo ghe cho anh giãi chài.
Ba Quốc cưá»i sằng sặc.
-ÄÆ°á»£c rồi ! có ngay! Tui biết hai anh lúc nào cÅ©ng lợi hại.
Trong vòng ná»­a tiếng đồng hồ ,năm Mum và sáu Hòa ung dung đưa ghe vào vàm Bù Hút. Trá»i sụp tối, dòng nước trở nên Ä‘en ngòm.Nhiá»u ánh đèn leo loét sáng lên trong những căn nhà lá ven sông. Những âm thanh sinh hoạt từ những căn nhà nhá» dần. Tiếng chuông chùa ngân nga báo công phu buổi chiá»u đã xong.Năm Mum buông dầm, nắm lấy đầu dây chài, quấn nhiá»u tua vào bàn tay . Anh đứng khểng chân,đưa tay lần mép chài cho đến khi lưới nắm trong tay vừa ý. Anh vụt mạnh, tung cái chài lên không.Cái chài mở bung hình vòng tròn và rÆ¡i chụp xuống măt nước.Tiếng chài rÆ¡i xuống nước nghe cái chÅ©m. Chiếc tam bản nhẹ nhàng tiến tá»›i má»™t cách chậm rãi. Năm Mum kéo chài lên. Vài con cá mè dinh, vài con thát lát, dăm con lòng tong, vẩy vụa trong lưới.Năm Mum ngồi gở cá bá» vào khoang. Trong khi sáu Hòa chèo ghe vụt tá»›i nhanh chóng. Cứ má»™t đổi chừng vài mươi phút, năm Mum ném lưới má»™t lần. Ghe tá»›i khúc kinh, có ánh sáng nhiá»u từ má»™t ngá»n đèn đốt bằng khi đá.Năm Mum nhắc sáu Hòa.
-Tới trạm gác đó, cần cảnh giác.
-Mình cứ tự nhiên để nó không sinh nghi.
Sáu Hòa vẩn lặng lẻ cho ghe vượt qua. Năm Mum cầm dây chài đứng lên như Ä‘ang tìm chổ tốt để tung chài. Khi tam bản Ä‘i ngang trạm gát. Má»™t anh lính tay cầm súng, ngồi vắt vẻo trên mấy chùm rá»… to cá»§a cây bần, đưa mắt theo dõi ghe chài. Äá»™t nhiên anh la to.
-Ghe chài dừng lại.
Cả hai năm Mum và sáu Hòa Ä‘á»u giật mình. Năm Mum nói khẻ cho ngưá»i lính vừa đũ nghe.
-Em dừng ghe lại cho xếp kiểm soát.
Sáu Hòa cho ghe chậm lại, nhìn ngưá»i lính, rồi giả giá»ng eo éo nói.
-Xếp kiểm soát gì, ghe chài bắt cá chứ đâu có gì mà kiểm soát.
-Cá nhiá»u không?
-Bá»­a nay gió nhiá»u, nước động quá, cá trốn sâu nên từ chạng vạng tá»›i giá» có mấy con.
-Cho vài con ăn được không?
-dạ được. Chú có giỠđựng không?
-anh cứ ném nó lên bỠ, một lát mấy đứa nhỠđến bắt.
Năm Mum nghe nói mừng thầm. Anh bắt mấy con mè dinh ném vụt lên bá», rồi há»i.
-Chúng tôi đi được rồi chớ?
-Cám ơn, đi đi.
Sáu Hòa khua chèo đẩy ghe chạy lướt đi, bên tai nghe văng vẳng tiếng anh lính.
-Äi chài cá mà chèo vù vù làm sao nhiá»u cá. Mấy ngưá»i nầy ở đâu mà mình thấy lạ hoắc hè.
Sáu Hòa cứ cắm đầu chèo, không nói không rằng. Chiếc ghe tam bản cứ thế lao vùn vụt vỠphía trước.Năm Mum nói với sáu Hòa.
-Tên lính nầy vừa phát hiện ra mình không phải là dân vùng nầy.Mai nhá» trá»i tối nên nó chưa có kịp phản ứng.
-Một chút nửa tới nơi rồi.
Giá» nầy không ai Ä‘i lại trên kinh nước ngoài mấy bác câu thả xuồng theo bỠđâm cá.Những ánh đèn lá» má» trên các xuồng câu di chuyển chầm chậm như những bóng đèn ma.Nhiá»u ngưá»i trên xuồng câu nhìn theo chiếc tam bản chài mà Ä‘i vùn vụt ngạc nhiên, nghÄ© " há» Ä‘i đâu chá»› đâu phải giãi chài kiếm cá "
Sáu Hòa cho tam bản dừng lại bên cây cầu quen thuộc.
-Tá»›i rồi, anh cho xích choàng qua cầu, mình lên bá».
Năm Mum cá»™t dây xích vào cầu rồi leo lên bá». Sáu Hòa theo sau. Sáu Hòa chỉ cho năm Mum, căn nhà sàn lợp ngói Ä‘á», khá lá»›n so vá»›i những căn bên cạnh.
-Äây là nhà tư Hành đó.
-Mình vào ngay hay sao?
-Ờ, mình phải cảnh giác coi có ai theo dõi hay không?
Năm Mum đứng khuất sau tàng cây rậm rạp. Sáu Hòa Ä‘i ngang căn nhà tiến vá» phía trước như khách qua đưá»ng. Sáu Hòa nhìn bén nhạy và phát hiện có má»™t ngưá»i nằm tòn ten trên võng Ä‘ua đưa trước hành lang nhà kế bên.Hắn ná»­a thức ná»­a ngá»§. Sáu Hòa không dám chắc là ngươi theo dõi, nhưng phải để ý hắn ta má»›i được. Nếu như ban ngày sáu Hòa biết phân biệt kẻ lạ ngưá»i quen ngay. Xóm nầy ai mà sáu Hòa không quen mặt. Sáu Hòa cẩn thận Ä‘i má»™t đổi má»›i quành trở lại vá»›i năm Mum.
-Anh thấy có gì khả nghi?
-Có ngưá»i nằm võng Ä‘ung đưa, không biết có phải nằm theo dõi hay không.
-Như vậy mình làm sao bây giá».
-Tôi có cách vào nhà từ phía sau vưá»n.
-Coi chừng sau nhà cÅ©ng có ngưá»i.
Hai ngưá»i len lá»i qua tàng cây vú sá»­a, nhảy qua cây mận, rồi núp vào cây xoài to rậm.Hai ngưá»i dừng lại quan sát chung quanh.Sau khi không thấy biểu hiện đáng nghi ngá», hai ngưá»i tiến sát cá»­a sau.Sáu Hòa gá» 4 tiếng, 3 ngắn, 1 dài để thông báo chá»§ nhà. Hai ngưá»i đứng chá» má»™t lát có tiếng guốc kéo lết trên gạch, càng lúc càng rá» dần. Äá»™t nhiên ngưng bặt trong vài giây đồng hồ. Sáu Hòa đưa lổ tai sát cánh cá»­a gổ, nghe động tịnh bên trong.
-Có phải Kỳ đó hay không?
-Tôi Ngân đây.
Cánh cửa bật mở, chủ Hàm ló đầu ra nhìn.
-Mau vào nhà đi.
Hai ngưá»i tuôn vào nhà, cánh cá»§a đóng ngay tức thì. Ba ngưá»i kéo nhau ra nhà trước.Chá»§ Hàm Ä‘i đốt cái đèn dầu , có chân bằng thÅ©y tinh, ống khói cao to, đặt giữa bàn.Ãnh lá»­a soi sáng các gương mặt. Chá»§ Hàm nhìn năm Mum há»i Ngân.
-Ai đây, sao thấy mặt quen quá nhưng không nhận ra.
-Chú không nhớ sao? Anh Lê trong đội tự vệ ngày trước.
-À chú nhá»› ra rồi.Mấy chàng thanh niên thưá»ng bu theo anh Ngân mổi đêm, đòi kể chuyện tiểu thuyết phiêu lưu Pháp.
Năm Mum mơ màng, nhắc chuyện xưa.
-Phải công nhận kỹ sư Ngân có má»™t trí nhá»› tuyệt vá»i. Ông kể truyện cá»§a Alexandre Dumas, Hectore Malot, Pierre Loti., Alphone Daudet ...nghe như xem phim vậy.
-Chú không nhá»› lão mưá»i Hổ kể truyện Tàu cÅ©ng ngon lành.
Ngân cưá»i nói.
-Tôi biết Tần Thúc Bảo, La Thành, Triệu Tá»­ Long, Lá»­ Bố, Tào Tháo..nhá» lão mưá»i không.
-Lúc nầy trong đó có gì thay đổi hay không, mà cháu biệt dạng?
-Cháu phải đưa đơn vị chinh chiến khắp nơi.
-Ngoài nầy có tin cháu bị phi cơ Pháp bắn chết?
-Tôi chạy khá»i trước khi há» tác xạ.
-Mấy thứ đồ dùng của cháu sao rơi vãi khắp nơi.
Ngân tươi cưá»i giãi thích.
-Lúc chạy chết đâu còn biết tới đồ dùng nằm đâu.
-Lúc đầu nghe tin chẳng lành chú cũng hoang mang.Nhưng sao cân nhắc thấy chưa tin được. Cháu đâu mất mạng một cách dể dàng như vậy.
-Cháu nghĩ một phần do may mắn nên mới tránh được, không phải chỉ bản thân mà toàn đơn vị.
Năm Mum há»i chá»§ Hàm.
-Cháu được biết con thầy Ngân đang ở với chú.
-Cháu Kỳ mang nó vá» vá»›i chú. Nó bây giá» nhận lão mưá»i làm cha nuôi. Nó mê cha nuôi lắm nên thưá»ng ở bên đó.
Sáu Hòa ngạc nhiên há»i.
-Khuya vậy mà nó không vỠsao?
-Có đêm nó ngủ luôn bên đó.
-Như vậy không được rồi.Tùng phải ở đêm với chú để coi sóc mới phải.
-Cháu trách nó cÅ©ng không đúng.Nó đã nhận lão mưá»i làm cha, thưá»ng xuyên bên cạnh cha cÅ©ng là lẻ thưá»ng, đâu sai trái.
Sáu Hòa bá»±c tức nhưng không nói thêm lá»i nào, chỉ chặc lưỡi.
(còn nửa)
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên
LYNHAN
Äại Tướng
Äại Tướng


Ngày tham gia: Apr 14, 2006
Bài gửi: 329

Bài gá»­igá»­i: 29.01.2010    Tiêu Ä‘á»: Trả lá»i vá»›i trích dẫn ná»™i dung bài viết này

Má»i ngưá»i im bặt khi nghe tiếng ngưá»i bước ngoài nhà.Tiếng bước Ä‘i càng lúc càng gần .Chá»§ Hàm nói khẻ vá»›i năm Mum và sáu Hòa.
-Hai cháu tạm lánh mặt vào trong má»™t lát. Có ngưá»i đến nhà rồi.
Năm Mum và sáu Hòa đứng lên , bước vào buồng trong nấp mình sau cánh cửa phòng nghe ngóng.Tiếng gỠcửa chậm rãi vang lên.Chủ Hàm đứng lên, tiến sát cánh cửa, đưa mắt nhìn ra ngoài qua kẻ hở của 2 tấm ván. Chủ Hàm nhanh nhẹn mở cửa sau khi nhìn. Hai cánh cửa mở toang. Tùng bước vào,cúi đầu chào chủ Hàm.
-Bá»­a nay cháu tập tành quên giá» giấc nên vá» trể.Làm phiá»n chú phải chá».
Chá»§ Hàm không nói gì chỉ cưá»i, toan đóng cá»­a lại.Äá»™t nhiên có bàn tay giá»­ cánh cá»­a lại.
-Lão Hành làm gì gấp vậy.Bộ không thấy tôi đang đứng ở đây sao?
-Ủa lão mưá»i đó hả, khuya rồi còn đến đây làm gì.
-Tôi đưa thằng Tùng trả cho lão. Äồng thá»i đến nói phải quấy vá»›i lão má»›i được.
-Có chuyện gì sao không chỠban ngày ban mặt.
-Tôi đến nói cho lão biết thằng Tùng vỠtrể là lổi ở tôi giử nó lại.
-Lâu lâu có việc vỠtrể đâu có sao.Tôi cũng đâu có nói gì .
-Biết vậy nhưng mình là ngưá»i lá»›n, phải nói chuyện cho đàng hoàng, vì nó không muốn làm phiá»n chú bác lo cho nó.
-Äó là anh nói chá»› tôi biết tính cháu Tùng không có lá»… má»… như vậy đâu.
Mưá»i Hổ bước vào nhà, vừa Ä‘i vừa nói oan oan.
-Khi tôi giử Tùng lại, có hứa sẽ đưa nó vỠnhà để cho tư Hành không khó chịu.
-Lão má»›i là ngưá»i khó chịu.Tùng là con trai đã trưởng thành việc Ä‘i đứng cá»§a nó đâu có gò bó như gái tÆ¡ đâu mà lão lắm chuyện. Thôi đã đến đây cÅ©ng ngồi xuống nói chuyện má»™t chút , chẳng lẽ vá» ngay.
-Nếu lão không phải ngủ, tôi ở chơi, đâu có sao.
Lão câu ngồi xuống, Tùng đi thẳng ra sau.
-Tôi biết lão từ ngày nhận Tùng làm dưởng tữ. Lão quyến luyến không muốn rá»i nó ná»­a bước.Tôi không hiểu duyên số nào đưa đẩy lão hạp vá»›i cháu Tùng như thế. Tôi và Kỳ nhìn nó như nhìn thầy Ngân , thương lắm nhưng không gắn bó như lão được.
Lão câu cưá»i há» há».
-Tôi chỉ có thể nói duyên số thôi.Tôi thương thầy Ngân qua Tùng cÅ©ng có, nhưng phần lá»›n xót cho nó thân phận mồ côi trôi nổi từ nhá», thiếu tình thương cha mẹ, nên tôi tá»± nhiên muốn Ä‘em tình cha ra đối xá»­ như ruá»™t thịt. Tôi cÅ©ng không giãi thích được..
Lão câu ngập ngừng trong cách diển tả, khiến cho chủ Hàm cũng cảm động.
-Tôi cảm như hương hồn của vợ chồng thầy Ngân linh thiêng xui khiến lão thay thế hỠchăm sóc cho thằng Tùng. Từ đây tôi cũng nhẹ bớt lo lắng cho nó vì đã có dưởng phụ chu đáo.
Lão câu nhìn xuống, không nói, hít hít cái mÅ©i ra chiá»u cảm động vá»›i những lá»i trần tình cá»§a chá»§ Hàm. Äá»™t nhiên lão đứng phắt dậy.
-Có ngưá»i đứng bên trong nghe lén chúng ta.
Lão Hàm cưá»i nói.
-Lão có lầm hay không? Ngoài Tùng ra còn ai nửa.
-Thằng Tùng còn lục đục dưới bếp.
-Như vậy thính lá»±c cá»§a lão cÅ©ng khá lắm. Thôi ngưá»i quen cả, ra nói chuyện cho vui.
Năm Mum tằng hắng má»™t tiếng rồi bước ra, nhìn chá»§ Hàm nháy mắt , rồi quay qua lão câu há»i.
-Chú mưá»i chắc không nhá»› tôi chắc.
Lão câu nhìn sửng năm Mum, thấy hơi quen nhưng không thể nào biết hắn ta là ai?
-Tôi lăn lá»™n trên giang hồ bao nhiêu năm, từng chạm trán và kết giao không biết bao nhiêu ngưá»i.Tôi gặp gở hàng ngàn, hàng muôn ngưá»i, nếu nói nhá»› thì không thể nào nhá»› hết.Nếu há»i có gặp thì có thể vì nét nhìn quen quen. Còn há»i là ai, không thể nhá»› được. Vậy chú là ai, biết lão trong trưá»ng hợp nào?
Năm Mum cưá»i má»™t cách ranh mãnh.
-Nghe nói chú Ä‘ang tu tiên nên không còn nhá»› nhiá»u chuyện trần gian ná»­a rồi.
-Tôi tu nhân há»c đạo, đâu có Ä‘oạn tục như mấy nhà sư mà bảo quên hết việc Ä‘á»i.
Chá»§ Hàm gằn há»i lại lão câu.
-Lão nhìn kỹ lại xem có quen chú em nầy hay không?
Lão câu ngắm nghía năm Mum, hồi ức một hồi và nói.
-Tôi vẩn không tìm kiếm được hình ảnh cá»§a chú em.Äáng tiếc!
Chủ Hàm chậm rải nói.
-Như vậy là trí nhá»› cá»§a lão suy rồi đó.Tôi gặp chú nầy nhá»› ra liá»n.
-Vậy là ai ?ở đâu ?
-Lão có nhớ Lê trong đội tự vệ, một cặp với Kỳ không?
Chá»§ Hàm nhắc sÆ¡ má»™t tý, khiến lão câu bừng tỉnh. Lão đứng phắt dậy. Thân thá»§ lão nhanh như cắt. Má»™t bóng ngưá»i lay động. Lão đã đứng bên cạnh năm Mum, 2 tay bốp nhẹ vai chàng.
-Trá»i Æ¡i, cháu Lê mổi đêm tụ tập đàn đúm , kể chuyện tầm phào mà quên mất. Cháu nhiá»u thay đổi quá. Mặt mày phong sương, già cổi Ä‘i làm sao chú nhá»› được. Coi nè bây giá» râu ria có thua ông già nầy đâu mà nhá»› ra.
Chá»§ Hàm nhìn năm Mum như dò há»i sáu Hòa đâu không thấy.Năm Mum khẻ lắc nhẹ đầu.Chá»§ Hàm hiểu ý, nói lướt qua.
-Tá»™i nghiệp chú sống bưng biá»n từ đó cho tá»›i bây giá», khổ sở biết bao, đâu như mình, làm sao không già Ä‘i.
Lão câu thở dài.
-Lý tưởng, hận thù, gian trá, thâm độc ...khiến chúng ta mơ hồ không biết mình đúng hay sai.
-Dù đứng ở vị thế nào mình cũng phải sống " đỉnh thiên, lập địa ", không thể nhân danh bất cứ sự cao đẹp nào để có hành vi xấu xa, bẩn thỉu được.
-Cháu nói đúng ý ta vô cùng. Con ngưá»i có dã tâm ở đâu vẩn là ngưá»i xấu. Chúng ta phải " thế thiên hành đạo " trả lại sá»± trong sáng cho đạo làm ngưá»i.
Chủ Hàm lạnh lùng nói.
- Kỹ sư Ngân mất Ä‘i cÅ©ng do những con ngưá»i xấu xa, hẹp hòi, đố kỵ...
-Bởi thế lão theo nẻo tu nhân há»c đạo, chỉnh nhân, xá»­ thế, xây Ä‘á»i, dá»±ng nước, thái bình, thịnh lạc.
-Nhưng đạo nhân khó truyá»n bá trong bối cảnh chiến tranh vá»›i vÅ© khí hiện đại.
-à Trá»i trên hết. Bất chiến tá»± nhiên thành.
-Lão chết mất trong lá»­a đạn mịt mù, còn đâu Ä‘em đạo nhân ra truyá»n bá.
-Lão có hồ đồ không? Ta chết đã chết mất từ lâu. Con ngưá»i sẽ thất vá»ng và cô đơn khi trong tay không còn nắm được thứ gì cả. Con ngưá»i khi hoàn nguyên cÅ©ng là lúc nhân tính trở vá». Lão rút chân ra khá»i giang hồ, làm ăn chân chính, tiá»n kiếm được không dùng thụ hưởng cá»±c lạc, mang cho chổ nầy chổ ná», vẩn không yên thân. Lão nên thân hành theo ta há»c đạo, tiếp tay chỉnh nhân, gieo trồng nhân đức có ngày sẽ thấy quả lành. Công đức được Tiên Thiên chứng giám, hạnh quả Ä‘á»i sau không thiếu.
-Tôi bây giỠhồ nghi tất cả, chỉ muốn làm theo lẻ phải của lương tâm.
-Lão không nên lưởng lá»±. Phải dứt khoát tin có Trá»i Äất hay không?
-Khi tôi chưa hiểu làm sao dứt khoát.
-Nhân tính, lương tâm do đâu mà có. Tại sao con ngưá»i có, mà con vật không có. Ai dạy, ai cho hay tá»± nhiên mà có. Cái tá»± nhiên, tá»± biết đó, không phải do Tiên Thiên là do đâu?
Năm Mum thấy chủ Hàm im lặng như thua lý của lão câu, bèn đánh trống lãng sang chuyện khác.
-Chúng tôi đã xác minh ngưá»i ra chỉ thị thanh toán thầy Ngân chính là lão năm. Má»™t cán bá»™ cao cấp Ä‘ang giá»­ chức tổng thanh tra mặt trận.
-Ta biết hắn chính là giáo Tấn ngày trước. Hắn đang gặp kình địch là tên sáu Búa từ Bắc vào phải không?
-Chú ở ngoài nầy sao biết chuyện trong đó vậy. Hai ngưá»i nầy tranh dành ảnh hưởng chi phối mặt trận ở phía Nam.
-Tên sáu Búa từ trung ương xuống có thế lực hơn giáo Tấn là đương nhiên.
-Song sáu Búa không lấn được năm Tấn do có nhiá»u sai phạm nghiêm trá»ng.
-Sao có thể đứng vững được?
-Thế mới thấy bãn lĩnh của tên cán bộ nầy.
-Ta có biết hắn tung hoành dử lắm.
-Tên nầy bè phái , phe đảng, bợ đở, nhiá»u thù ghét khi đụng chạm vá»›i các kháng chiến Nam Bá»™. Hắn công khai phỉ báng dân ca Nam Bá»™, cho Ä‘iệu vá»ng cá»— làm suy sụp tinh thần chiến đấu, nên cấm Ä‘á»n ca tài tá»­, giãi tán các ban văn nghệ địa phương , đập phá há»§y hoại các dụng cụ âm nhạc. Hắn công khai cho phép đảng viên cán bá»™ xa nhà trên 300 ngày được phép lấy thêm vợ.Quyết định cá»§a hắn đã khiến nhiá»u cán bá»™ " hảo ngá»t" đổ xô tá»›i trưá»ng trung há»c kháng chiến ở U Minh tìm thêm vợ.Nhiá»u nữ sinh trẻ đẹp bị ép lấy những ông chồng tuổi" sồn sồn" má»™t cách thảm hại.Hắn cÅ©ng đàng hoàng có thêm vợ nhá» trẻ đẹp má»™t cách hợp pháp. Hắn tìm cách đưa em trai, năm Sung nắm phòng hình sá»± công an Nam Bá»™ để răn Ä‘e bất cứ ai chống đối..
Lão câu bực tức nói.
-Cái tên lưu manh đầy thế lực nầy sẽ làm khổ biết bao thanh niên yêu nước cho coi.
-Chính y lại là ngưá»i tiết lá»™ giáo Tấn là tác giả bi kịch kỹ sư Ngân.
-Mình phải xác minh lại nếu không sẽ là con cỠcủa hắn.
-Gíao Tấn cũng thú nhận nhưng đổ thừa là quyết định tập thể, có cả sáu Búa tham dự.
-Ta không ưa bá»n đó ở chổ tàn độc. Cháu tính sao, chẳng lẻ ở miết trong đó sao?
-Cháu không còn đưá»ng chá»n lá»±a. Gặp thá»i thá», thế thá»i phải thế. Chú đã nói ở đâu cÅ©ng cần phải là con ngưá»i nhân tính và lương tri. Nếu ngưá»i lương tri ra Ä‘i hết, tá»™i nghiệp cho những ngưá»i yêu nước trong đó.
-Trước sau cũng bị quỹ ám hết cho coi.
-Cháu bước ra ngoài bị Tây bắt liá»n.Thôi ở trong đó cố giá»­ đạo làm ngưá»i như chú muốn.
Lão câu chán nản nói.
-Ai cÅ©ng có chí cá»§a mình. Chúng ta vẩn mãi mãi là ngưá»i nhà vá»›i nhau chứ?
-Tất nhiên , chúng ta không đang ở chung một nhà sao?
Tùng nảy giá» dưới bếp lo Ä‘un nước trà. GiỠđây Tùng khệ nệ mang bình trà và mấy cái ly, đặt trên bàn. Chàng mở tá»§ kính lấy ra má»™t cái thố bằng sứ, đặt thêm lên bàn.Tùng đưa thêm cái dÄ©a, chứa mấy cái chÄ©a đôi, bằng gổ láng bóng. Chá»§ Hàm rót nước trà má»i khách. Ông mở nắp thố nói.
-Ä‚n chuối ngào đưá»ng, uống nước trà nói chuyện cho vui.
-Lão không ngá»§ sao còn má»i ăn.
-Mấy thuở anh em mới gặp nhau.
Lão câu không khách sáo, tá»± nhiên lấy nÄ©a, vít chuối đưa vào miệng ăn ngon lành.Chá»§ Hàm thấy năm Mum bất động nên má»i thêm.
-Cháu Lê dùng mứt đi chớ.
-Dạ.
Năm Mum cũng vít chuối ăn. Lão câu đưa tách trà lên nhắp, tắm tắc khen.
-Lão Hàm nầy xài đồ xa xí không nghe. Trà thơm lừng như thế nầy, như lão bao giỠmua nổi.
-Nếu lão thích tôi sẽ nói thằng Tùng mang sang lão chút đỉnh.
-Tôi nhận liá»n. Lão câu nói xong đứng lên kiếu từ.
-Nói vậy cÅ©ng phải ra vá». Khuya lắm rồi.
Lão đứng lên và vổ vai năm Mum nói.
-Mình còn gặp nhau nửa hé. Tiếc là quá bất ngỠkhông uống với cháu một chén rượu.
-Lâu lắm rồi cháu không uống, sợ quên mất.
-Thôi tôi vỠnghe tư Hành.
Lão câu phóng mình bước ra bóng đêm. Năm Mum cÅ©ng muốn rút lui, sợ ở lâu Tùng sẽ phát hiện sáu Hòa chưa chết. Sáu Hòa không muốn Tùng biết Ä‘iá»u nầy sợ sẽ loan truyá»n ra ngoài, tá»›i tai Khá. Năm Mum cÅ©ng đứng lên nói vá»›i chá»§ Hàm.
-Cháu cÅ©ng rút lui, còn nhiá»u việc phải làm lắm. Chiếc tam bản cháu vẩn để đây khi cần cháu ghé lấy lại. Chù Hàm gật đầu. Ông kêu Tùng .
-Tùng ơi! Cháu ra nhìn chú tư Lê bạn ngày trước của ba cháu.
Tùng đi trở ra, đến trước mặt năm Mum thưa .
-Cháu thưa chú tư.
Năm Mum nắm vai Tùng nói.
-Chú mừng gặp lại cháu. Tuy anh chị Ngân không có phước sống Ä‘á»i vá»›i cháu ngoan nhưng anh chị biết cháu như thế nầy chắc mừng lắm.
-Cháu nghe mấy chú nhắc đến cái chết của ba, khiến cháu đau lòng lắm.
-Äừng lo nghÄ© nhiá»u. Cháu còn nhiá»u bác chú cùng lo vá»›i cháu, không má»™t mình đâu.
-Cháu khâm phục và biết ơn các chú bác đã không quên tình sâu nghĩa nặng với ba cháu.
-Ba cháu ngày trước sống chết với bạn bè một lòng một dạ nên mới có được ngày hôm nay.
-Cháu thấy ngưá»i lá»›n lúc trước sống vì nghÄ©a, không đảo Ä‘iên như bây giá» chỉ để ý đến cá»§a cãi, danh vá»ng.
-Thôi cháu Ä‘i nghỉ Ä‘i chú vá». Lần sau gặp, kêu bằng anh như gá»i Ngân vậy.
-Chú biết tin anh Ngân ra sao không?
-Không rá», chỉ biết y mất tích thôi.
Một lần nửa năm Mum vổ vai Tùng.
-Anh tư đi nghe.
-Dạ.
Tùng quay vào trong, chủ Hàm đưa năm Mum tận bên ngoài. Năm Mum thì thầm với chủ Hàm.
-Chú không cho Tùng biết Kỳ có vỠđây.
-Chú hiểu mà, đừng có lo.
Má»™t bóng ngưá»i từ cây vú sá»­a nhảy xuống, vang nhá» lên tiếng đụi.Chá»§ Hàm nhìn sáu Hòa nói.
-Nảy giỠở trên đó hả.
-Ngồi chá» lão mưá»i Hổ vá», muá»—i cắn nát cả ngưá»i.
-Dân bưng biá»n mà yếu vậy.
-Dân nào bị muá»—i cắn cÅ©ng ngứa hết trÆ¡n. Thôi tụi tôi Ä‘i chút việc, chừng xong sẽ trở vá». CÅ©ng trong đêm như vầy cho an toàn.
-Chú hiểu mà.
Hai ngưá»i bước Ä‘i giữa bóng đêm dày dặc

( còn tiếp)
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên
LYNHAN
Äại Tướng
Äại Tướng


Ngày tham gia: Apr 14, 2006
Bài gửi: 329

Bài gá»­igá»­i: 30.01.2010    Tiêu Ä‘á»: Trả lá»i vá»›i trích dẫn ná»™i dung bài viết này

Năm Mum há»i sáu Hòa.
-Bây giỠanh muốn ghé nhà chủ Tưng hay đi đâu?
Sáu Hòa suy nghĩ một lát nói.
-Lẻ ra mình đến nhà chá»§ Tưng, Nhưng đột nhiên tôi muốn Ä‘i qua nhà Khá để nhìn qua coi có gì thay đổi không, dù gì nÆ¡i đây cÅ©ng má»™t thá»i tạo cho tôi nhiá»u kỹ niệm nhá»› Ä‘á»i.
-Anh sáu muốn quên sao còn vương vấn, sợ khó dứt. Khi anh không dứt được mà để tình yêu vuá»™t ra khá»i tầm tay, sẽ là niá»m ân hận suốt Ä‘á»i.Anh sáu thá»­ cân nhắc kỹ xem sao?
-Tôi cân nhắc nhiá»u lắm rồi, lúc nào cÅ©ng thấy quyết tâm cá»§a mình là đúng.Tôi cố níu kéo tình yêu má»™t cách vô vá»ng tức là làm hại cả Ä‘á»i má»™t cô gái mình yêu thương.Trong hoàn cảnh nầy, tôi không thể mang hạnh phúc cho nàng, chỉ đưa đến niá»m Ä‘au.Thôi thì cắt đứt để nàng có thể tạo má»™t cuá»™c sống ấm êm bên ngưá»i chồng hiá»n lành như hai Chuẩn.
-Nhưng nàng không yêu hai Chuẩn. Sợ sau nầy sẽ oán hận anh vô cùng.
-Nàng đã chấp nhận hôn sá»± vá»›i hai Chuần.Tôi tuy Ä‘au lòng nhưng mừng cho nàng đã có má»™t lá»±a chá»n thá»±c tế.
- Cô Khá bằng lòng lấy hai Chuẩn trong hoàn cảnh thúc ép chá»› không phải là sá»± chá»n lá»±a bình thưá»ng.
-Thá»i gian sẽ làm nàng yêu chồng .
-Nhưng anh sáu lại không cam lòng đoạn tuyệt tất cả, tôi sợ rằng chuyện tình của anh không kết thúc mà dây dưa, phức tạp và khổ đau sau nầy.
-Tôi nghĩ, tôi làm được.
-Sao còn luyến tiếc.?
-Không phải luyến tiếc mà thăm viếng nÆ¡i còn ấp Å© nhiá»u kỹ niệm.
-Nhưng có thể làm sống lại quá khứ.
-Giử cho mình một kỹ niệm " thần tiên", không có nghĩa làm sống lại quá khứ.
-Anh sáu là con ngưá»i 2 mặt, vừa lý trí, vừa lãng mạng.
-Dù gì mình cũng là dân tạch tạch sè, anh năm có như thế không.
-Nhưng là chũng loại hay là văn hóa.
-Nòi tình đồng điệu.
-Giống như lưởng tính cá»§a nàng K iá»u, vừa gia giáo vừa lãng mạng.
-Äây không phải nước đôi là là tạch tạch sè.Nó là văn hóa, là bản chất, là nếp sống.
Hai ngưá»i nói qua nói lại tá»›i nhà tư Nhàn lúc nào không hay. Con chó đột nhiên chạy ra cổng đóng kín, sá»§a inh á»i lên.Nó sá»§a càng lúc càng hăng. Tiếng sá»§a cá»§a nó đánh thức ngưá»i trong nhà. Song không ai quan tâm bởi chó sá»§a bâng quÆ¡ trong đêm là chuyện thưá»ng.Nhiá»u ngưá»i gá»i nôm na là chó sá»§a ma. Nó ngá»§ nghe tiếng động do lá rÆ¡i, cành gảy, chim đập cánh, mèo leo vách ...Ä‘á»u khiến chó sá»§a. Song con chó dưá»ng như linh tính ngưá»i quen qua chiếc mÅ©i.Nó cứ đứng sá»§a hoài. Tiếng sá»§a không gắt gá»ng thịnh ná»™.Tiểng sá»§a ăng ẳng Ä‘á»u Ä‘á»u như kêu gá»i ngưá»i quen. Mạnh cảm thấy khó chịu trước tiếng sá»§a dai dẳng cá»§a chó, bàu nhàu nói má»™t mình.
-Bửa nay con chó nầy trúng tà sao mà sủa hoài không cho ai ngủ nghê gì hết.
Tá»›i chừng Mạnh nghe tiếng ngưá»i bước trên đưá»ng, đạp trên lá khô, vang lên tiếng rào rào, dù thật nhá», nhưng vẩn có thể nghe rá» mồm má»™t trong đêm thanh vắng. Mạnh cảm giác có ngưá»i Ä‘ang theo dõi sinh hoạt trong nhà. Mạnh liên tưởng đến những tên trá»™m rình bên ngoài, chá» khi trong nhà ngá»§ say má»›i khoét vách vào nhà lấy trá»™m.Mạnh tằng hắng để nhắn cho ngưá»i Ä‘ang rình biết trong nhà còn ngưá»i thức.Tiếng tằng hắng cá»§a Mạnh khiá»n tư Nhàn tỉnh ngưá»i, trở mình há»i.
-Con chó làm gì sủa dử?
-Có ngưá»i Ä‘i ngang ngoài đưá»ng, nó giật mình sá»§a.
-GiỠnầy ai còn đi qua lại mà không có đèn đuốc gì hết, đáng ngỠlắm.
-Con nằm chớ không có ngủ, đang theo dõi động tỉnh ngoài đó.
Má»™t lát sau Mạnh không nghe thêm bất cứ tiếng động khả nghi nào, chàng thiu thá»§i sắp ngá»§ lại. Äá»™t nhiên Mạnh nghe tiếng gà đập cánh, chạy rần rập, la chí chóe. Äồng thá»i có tiếng heo ục ịt như bị ai phá giấc. Rá» ràng có ngưá»i ra khu chăn nuôi cá»§a chị Khá.Mạnh nghÄ© thầm nếu không phải có ý định ăn trá»™m, ra ngoài đó làm gì.Mạnh lồm cồm ngồi dậy. Chàng đốt cái đèn soi ếch cầm tay, mở cá»­a bước ra ngoài. Mạnh tìm má»™t khúc cây tầm vông làm vÅ© khí, rồi mở cổng bước ra vưá»n. Con chó Ä‘ang nằm dán tai sát đất nghe ngóng động tỉnh, thấy chá»§ bước Ä‘i vụt đứng dậy, chạy phía trước mở đưá»ng. Hai thầy trò tiến thẳng ra khu chăn nuôi ngoài bìa ruá»™ng. Mạnh tá»›i nÆ¡i thấy chuồng gà vẩn không thay đổi, cá»­a chuồng vẩn cài then khóa kín.Mạnh soi đèn kiểm tra thấy gà vẩn còn đũ. Song nhiá»u con thay đổi vị trí, cánh còn chá»›p chập chá»n, chưa yên vị.Mạnh hiểu ngay là có ngưá»i vừa gây xáo trá»™n chúng.Dưá»ng như hắn không có ý định bắt gà nên cá»­a chồng không bị phá.Con heo nái còn Ä‘i tá»›i lui má»™t cách khó chịu, 2 cái lổ tai quạt tá»›i quạt lui, chứng tá» nó cÅ©ng vừa bị giá»±t dậy. Ai đến chuồng gà, chuồng heo trong đêm tối làm gì, sao không bắt gà Ä‘em Ä‘i. Mạnh Ä‘ang thắc mắc tá»± há»i.Äá»™t nhiên anh thấy lạnh ngưá»i, khi nghÄ© có thể mấy ngưá»i đó lại trở vá» hoạt động. Lần nầy há» bạo dạn ra tận tá»›i ngoài nầy, quá sức tưởng tượng rồi. Mạnh khoa tay, quÆ¡ đèn má»™t vòng soi ra ruá»™ng. Không má»™t bóng ngưá»i ngoài mấy mấy gốc rạ bị đốt cháy dang dở, còn nhô lá»m chá»m. Mạnh đưa đèn vá» hướng mấy bụi tre nÆ¡i Tùng thưá»ng ngồi tâm sá»± vá»›i anh trong những buổi trưa hè, khi anh Ngân nói chuyện vá»›i Khá. Mạnh tá»± nhiên đánh thót ngưá»i, hai bóng Ä‘en má» má» Ä‘i lẩn vào mấy bụi tre. Mạnh thầm nghÄ©, chẳng lẻ giá» nầy Tùng còn đến đây. Tùng là biện làng đâu rảnh rang giữa đêm lang thang ngoài đồng. Tùng Ä‘i vá»›i ai, chẳng lẻ anh Ngân chưa chết hay sao? Mạnh quyết tâm sáng ra tìm Tùng há»i cho ra lẻ.Mạnh trở vào nhà . Tư Nhàn há»i Mạnh.
-Nảy giỠcon đi đâu đó?
-Con ra ngoài vưá»n coi gà sao nhảy nhót, kêu hót như có ngưá»i phá chúng.
-Có thấy gì không?
-Không thấy gì khả nghi.
-Ai giá» nầy đến chá»c phá vậy kìa?
-Không biết có phải mấy ổng hay không? Ngoài mấy ổng ai đi lại giỠnầy.
-Chắc vậy.Nhưng ngưá»i ta đến vưá»n mình không phải là Ä‘iá»u lành đâu.Thôi ngá»§ Ä‘i con. Mình không lo nổi mấy chuyện nầy đâu.
Mạnh trở lại ngá»§ nhưng từ đó cho tá»›i sáng Mạnh trằn trá»c không ngá»§ được.
Trở lại sáu Hòa và Ngân. Hai ngưá»i bị chó sá»§a nà quá, không dám ở lâu sợ kinh động ngưá»i trong nhà. Cả hai má»›i trổ ra ngoài vưá»n. Hai ngưá»i tá»›i chuồng gà. Sáu Hòa muốn xem đàn gà phát triển đến đâu. Anh lấy bao diêm đánh lá»­a, đốt mấy cá»ng lá dừa khô bó sẳn thành Ä‘uốc, để cạnh chuồng. Ãnh Ä‘uốc bừng sáng lên,Ngân quÆ¡ qua lại trước mặt song tre, khiến mấy con gà bị đánh thức nhảy bay tứ tung trong chuồng. Tiếng gà đập cánh và kêu to làm con heo nái vốn rất sẽ thức, đứng bật dậy.Nó Ä‘i tá»›i Ä‘i lui tưởng trá»i sáng, kêu đòi ăn.Hai ngưá»i cảm thấy sá»± tò mò đã kinh động đến đám gia cầm. Sợ kéo dài gây chú ý cá»§a hàng xóm nên bá» Ä‘i ngay. Sáu Hòa theo lối cÅ© lượn quanh mấy bụi tre già trở ra hương lá»™ để đến nhà chá»§ Tưng ở bên rạch Xẻo Sung. Khi hai ngưá»i tá»›i vạt tre rậm cÅ©ng là lúc Mạnh soi đèn phát hiện bóng ngưá»i. Cả hai không ngá» mình bị phát hiện nên vẩn tiếp tục Ä‘i tá»›i nhà chá»§ Tưng. Chá»§ Tưng cÅ©ng là lái lúa, chuyên gom lúa từ các đồng nhá», nằm sâu, xa các thÅ©y lá»™, Ä‘em giao lại cho chá»§ Hàm. Chá»§ Hàm tập trung chở đến giao cho nhà máy xay gạo.Khi gạo đũ số lượng, mấy chá»§ chành ngưá»i Hoa cho ghe đến " ăn" và chuyển lên kho vá»±a ở Sài Gòn. Hai ngưá»i đến trước căn nhà sàn, lợp ngói Ä‘á», vách bổ kho.Má»™t cÆ¡ ngÆ¡i bá» thế trong xóm nhá».Chá»§ Tưng tuy chưa phải hàng đại gia cá»§a địa phương nhưng cÅ©ng là ngưá»i ăn nên làm ra, sắm sá»­a nhiá»u tài sản nên được xóm giá»ng kính trá»ng.Từ khi có vụ biện Ngân theo Việt Minh, mấy lái lúa bị cà Quế bắt nhốt hầm vôi, nên sá»± tôn kính cá»§a há» cÅ©ng bị suy giảm nhiá»u. Những tín đồ Hòa Hảo ghét há» ra mặt.Ngưá»i ta có quyá»n nghi ngá» tiá»n cá»§a mấy lái lúa kiếm được, có má»™t phần Ä‘em nuôi du kích Việt Minh.Äể chúng lâu lâu kéo vá» bắn phá , gây rối làng xóm. Chá»§ Tưng cảm nhận được ác cảm cá»§a hàng xóm nên sống rất khiêm cung và ẩn dật. Nếu không phải ra ngoài vì các thương vụ, chá»§ Tưng cứ chui rút trong nhà, không la cà các nÆ¡i, xa lánh hàng quán.Song tình thế chẳng những không cải thiện càng tạo thêm nhiá»u nghi ngá» phức tạp hÆ¡n. Cuá»™c sống cá»§a chá»§ Tưng càng lúc càng bí ẩn.Mối nghi ngá» xung quanh càng lúc càng khÆ¡i dậy. Tín đồ cứ bàn ra tán vô, khiến lá»±c lượng Hòa Hảo phải đặt tai mắt theo dõi chá»§ Tưng rất sát. Chá»§ Tưng biết địa phương canh giá»­ mình, nên cÅ©ng quan tâm phòng thân. Chá»§ Tưng không dám thả chó dá»­ vào ban đêm vì sợ chó cắn những ngưá»i theo dõi, tạo thêm mâu thuẩn không hay. Chá»§ Tưng quay ra nuôi bầy ngổng để trinh sát. Bầy ngổng phát triển nhanh quá khiến chá»§ Tưng phải tuyển chá»n. Con ngổng nào năng nổ la hét, Ä‘uổi cắn ngưá»i lạ xâm nhập khu vá»±c được giá»­ lại.Những con lưá»i biếng chỉ biết ăn ngá»§ Ä‘em bán ngoài chợ.Từ đó chá»§ Tưng kiêm thêm nghá» nuôi ngổng. Dưới mắt ngưá»i dân quê, nuôi ngổng không kiếm tiá»n nhiá»u bằng vịt chạy đồng.Song há» không nghÄ© sâu hÆ¡n, chỉ cho chá»§ Tưng nuôi ngổng để tận dụng hạt lúa rÆ¡i rá»›t. Sáu Hòa và năm Mum tÆ¡n tÆ¡n vào sân nhà. Hai ngưá»i không ngá» bị đám quân phòng ngá»± ngổng la ó, xô nhau chạy ra tấn công.Hai ngưá»i thất kinh hồn vía trước cảnh ngổng rá»™.Bên trong nhà chá»§ Tưng lập tức có ánh đèn cháy lên. Hai ngưá»i biết ngổng rá»™ lên đã đánh thức chá»§ nhà, nhưng không thể tiến thêm bước nào thông báo cho chá»§ Tưng. Cả hai buá»™c lòng phải bá» chạy ngược ra ngoài, không khéo cả xóm thức giấc, khó tránh khá»i cảnh tượng " lạy ông con ở bụi nầy ". Hai ngưá»i ra khá»i khu nhà chá»§ Tưng bầy ngổng thôi kêu, ổn định trở lại. Hai ngưá»i đứng dưới tàng cây rậm rạp bàn tính, không biết cách nào vào nhà không gây kinh động hàng xóm. Hai ngưá»i đứng trước nhà nhìn vào trong, thấy chá»§ nhà hé cá»­a sổ nhìn ra quan sát.Năm Mum đứa tay làm dấu, nghÄ© rằng chá»§ Tưng thấy được sẽ ra đón ngưá»i. Không ngá» chỉ dấu cá»§a năm Mum khiến bên trong hoảng sợ, khép nhanh cá»­a và thổi tắt đèn tức thì. Sáu Hòa than thở
-Anh năm làm chá»§ Tưng sợ Ä‘iếng nên tắt đèn Ä‘i ngá»§ liá»n. Chắc mình trở vá» quá.
-Chẳng lẻ cất công tới đây lại vỠkhông.
-Biết cách nào trị đàn ngổng nầy.
-Äàn ngổng nầy lợi hại lắm nghe, chẳng những trên bá» thôi, nó còn kiểm soát cả dưới sông ná»­a. Ban ngày cho xuồng cặp bến nó phóng vào tấn công ngay lúc mình còn trên xuồng.
-Như vậy biết làm sao bây giá», chó còn dể trị hÆ¡n.
-Tôi có cách rồi.
-Cách gì?
-Mình tách đôi. Tôi Ä‘i chá»c chó nhà bên, để cho nó Ä‘uổi theo. Anh phá bầy ngổng. Chó ngổng gặp nhau chiến tranh sẽ xãy ra, chúng ta vào nhà, hàng xóm có biết nhưng không ai nghÄ© có ngưá»i lạ lai vãng, mà chỉ nghÄ© chó ngổng đánh nhau.Má»i ngưá»i thức dậy kêu chó, nhốt ngổng là êm ngay.
Sáu Hòa suy nghĩ một lát, đồng ý.
-Tuy là hạ sách nhưng không cách nào khác. Mình chuẩn bị nếu bất thành là dông ngay, trước khi ngưá»i ta báo động, nếu không bị lá»t lưới đó.
Hai ngưá»i chia nhau hành động. Năm Mum bước vào sân căn nhà bên cạnh. Nhà lá , vách dừng sÆ¡ sài, sân trống không rào giậu. Con chó Ä‘ang lim dim ngá»§, bị bước chân năm Mum đánh thức .Nó còn Ä‘ang thèm ngá»§ nên uể oải đứng lên, nhìn theo, chiếc mÅ©i nó làm việc má»™t cách chậm rãi. Tá»›i chừng nó đánh hÆ¡i không phải là mùi quen, cất tiếng sá»§a lên má»™t cách từ tốn như thăm dò, như báo động. Trong khi đó sáu Hòa lại trở vào sân nhà chá»§ Tưng, bầy ngổng lại kêu la và chạy ra phía trước. Tốc độ cá»§a chúng tăng dần theo độ giương xòe cá»§a đôi cánh.Năm Mum thấy thá»i khắc chín muồi nên trở bá»™ chạy nhanh vá» phía nhà chá»§ Tưng. Con chó tức thì Ä‘uổi theo sá»§a inh trá»i. Tiếng chó sá»§a, ngổng kêu kinh động ồn áo, những ngưá»i xung quanh thức giấc. Nhiá»u ánh đèn bật sáng. Äúng nhhư tính toán cá»§a năm Mum, chó ngổng gặp nhau, xáp chiến, đánh không khoan nhượng. Chó ưu thế ở sức mạnh và hàm răng bén nhá»n nhưng không thể đối phó há»­u hiệu vá»›i đàn ngổng hiếu chiến.Con chó cong Ä‘uôi, oằn lưng, quay vòng vòng từ đông sang tây và ngược lại. Sáu Hòa thấy cảnh " hổ lạc bình nguyên " thật buồn cưá»i. Hai ngưá»i thoải mái tiến vào cá»­a chính. Chá»§ Tưng quan sát nảy giá», đã thấy sáu Hòa. Nên hai ngưá»i tá»›i nÆ¡i, cá»­a mở dang rá»™ng đón hai ngưá»i vào.
-Chú Ngân bất thần trở vá» chắc có việc quan trá»ng.
-Sẳn vỠnhà chơi,nên ghé thăm chú thôi.
Chá»§ Tưng cầm đèn bước ra sân, la bầy ngổng. Äồng thá»i ngưá»i hàng xóm cÅ©ng chiếc đèn trên tay, chạy đến la chó.
-Mực, không được hổn.
Hai ngưá»i chá»§ cùng đến, thế trận bầy ngổng mở ra, con chó bá» ngay hiện trưá»ng chạy te vá» nhà má»™t nước.
-Con chó nầy bửa nay sanh chứng, chạy qua đây làm gì không biết nửa.
-Mấy con ngổng nầy cÅ©ng vậy, thấy chó là vây lại, làm như chúng nó ghét nhau từ Ä‘á»i nào vậy. Bây giá» hết chuyện rồi. Chú vào ngá»§ tiếp Ä‘i, tôi nhốt bầy ngổng lại.
Ngưá»i hàng xóm trở vá» nhà, chá»§ Tưng nhốt bầy ngổng xong má»›i vào nhà.
( còn tiếp)
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên
LYNHAN
Äại Tướng
Äại Tướng


Ngày tham gia: Apr 14, 2006
Bài gửi: 329

Bài gá»­igá»­i: 05.02.2010    Tiêu Ä‘á»: Trả lá»i vá»›i trích dẫn ná»™i dung bài viết này

Chủ Tưng trở vào nhà, thấy sáu Hòa và năm Mum tuy ngồi vào chiếc bàn đặt chính giữa phòng khách, mà vẩn còn quan tâm nghe ngóng những gì xãy ra bên ngoài, bèn vội vả trấn an.
-Má»i việc êm xuôi hết. Không ai nghi ngá» có ngưá»i lạ.
-Chú làm gì nuôi ngổng canh gát nhà tới phát khiếp được. Chó mình còn có cách trị, còn ngổng thật vô phương.
-Từ ngày cháu bá»™c lá»™ thân phận, chú cÅ©ng bị tình nghi là cÆ¡ sở cá»§a Việt Minh. Cà Quế bắt nhốt hầm vôi, bả phải chạy chá»t nhá» vả khắp nÆ¡i má»›i được thả, khá»i phải giao cho lính kín Ä‘iá»u tra.Ngưá»i ta thưá»ng bảo không có tá»™i sợ gì lính kín.Nó Ä‘iá»u tra rồi cÅ©ng thả. Há» nói thì nói vậy, chá»› thật ra ai mà không ngán vào khám cá»§a lính kín. Vào đó trở ra cÅ©ng bầm dập con ngưá»i, chÆ¡ đâu nguyên vẹn.Mình là dân làm ăn, không phải làm cách mạng, làm sao mà không ngán lính kín, công an mật vụ, phòng nhì...Ná»™i nghe tên không cÅ©ng đũ á»›n da gà.
-Tại sao cà Quế phần lớn gom mấy lái lúa?
-Tại vì cùng há»™i cùng thuyá»n vá»›i chá»§ Hàm, có tiếp xúc vá»›i biện Ngân.
-Không lẻ có má»™t ngưá»i theo Việt Minh, những ngưá»i khác trong làm ăn có qua lại Ä‘á»u bị dính vào hết hay sao?
-Lái lúa có qua lại với cháu mới bị bắt, còn đi hướng khác đâu bị ghép vào.
-Cà Quế, tên nầy thật lếu láo, nếu không cảnh cáo nó không được.
-Má»i chuyện do cháu ngang nhiên bá»™c lá»™ thân phận, khiến ngưá»i ta bá»±c tức..
- Nó không má»™t chút mã thượng gì hết. Äối đầu vá»›i nhau trên chiến trưá»ng, Ä‘em thao lược ra chá»i vá»›i nhau...Äằng nầy tôi đã bá» vá», tức là né mặt nó, nhưá»ng nó má»™t bước. Nó vẩn cho quân Ä‘i lùng sục, quyết bắt tôi cho được. Tôi mà không tương kế tụ kế, chắc bị chúng bắt, rồi hành hạ hay hành quyết không biết chừng.Nó còn táo tợn bắt chú tư Nhàn, suôi gia thầy cai, do tôi từng qua lại quen biết vá»›i mấy ngưá»i con chú tư.Tôi trong kia, bận nhiá»u việc không can thiệp nhưng thá» quyết cho hắn bài há»c nhá»› Ä‘á»i.
-Thôi cháu Æ¡i, tránh voi không nhục. Cháu cho má»i chuyện vào quá khứ Ä‘i.
-Chú Tưng à! sao chú lại khuyên cháu như vậy. Cháu chẳng những có thù mà còn có nghĩa vụ thanh toán cà Quế nửa.
Chá»§ Tưng sá»±c tỉnh, nghÄ© thầm " thằng Ngân nó là Việt Minh, có giết Hòa Hảo hay bị Hòa Hảo giết cÅ©ng là việc bình thưá»ng, sao mình khuyên nó". Chá»§ Tưng nghÄ© thế, mở lá»i thoái lui.
- Chú xin lổi đã có lá»i không đúng.Nói chuyện riết chú tưởng cháu như chú, cÅ©ng là dân làm ăn, sợ dính tá»›i chính trị lắm.
Sáu Hòa cưá»i lạt nói.
-Cháu sợ chú không tránh khá»i chính trị.
-Tại sao?
-Chú làm ăn buôn bán kiếm lá»i, phải dá»±a vào chính quyá»n địa phương má»›i giá»­ vá»­ng cÆ¡ ngÆ¡i. Chú phải qua lại vá»›i chính quyá»n để các thổ hào không sách nhiá»…u. Chú muốn vào sâu thu lúa, không bị du kích đòi tiá»n ngăn chận hoặc bắn phá.Chú phải đóng góp cho Việt Minh. Mặt nầy mặt khác cÅ©ng phải dính líu bên nầy, bên kia.Nếu chú không quan tâm sẽ mắc mứu sau nầy. Còn chú quan tâm và khéo léo dung hợp sẽ tránh được những mâu thuẩn vốn tá»± nhiên phát sinh do chiến tranh chồng chéo vá»›i nhau.
-Cháu phân tích cho chú như ngưá»i nhà, chú rất cám Æ¡n cháu đã khôpng kéo chú theo vá» vá»›i Việt Minh.
-Cháu muốn phân tích khách quan cho chú hiểu.Còn việc tranh dành ảnh hưởng vá»›i nhau, cháu không Ä‘em bàn ở đây. Cháu cÅ©ng không phải là loa tuyên truyá»n,chỉ biết hành động thôi.
-Nếu chú đóng góp cho lực lượng Hòa Hảo cháu có khó chịu không?
-Hoàn toàn không.Mình Ä‘i kháng chiến để chống Pháp. Mặt trận chưa phải là chính quyá»n hoàn chỉnh, đâu đũ sức bảo vệ cho dân sinh sống, phải để ngưá»i dân thích nghi , nắng chiá»u nào theo chiá»u ấy.
-Nói như cháu chú rất mừng, không phải lo lắng từng ngày tai bay há»a gởi.
-Äó cÅ©ng là duyên số. Cháu cÅ©ng nói theo ý cá nhân thôi.Không ai nói đảm bảo cho chú được.
-Cháu cũng tin vào duyên số sao?
-Cháu vẩn tin vào thiêng liêng, vì chưa há»c qua Mác-Lê.
Năm Mum nảy giá» im lặng nghe hai ngưá»i đàm luận vá»›i nhau bây giá» má»›i chịu lên tiếng.
-Tôi tuy há»c Mác-Lê nhưng chưa thấm nhuần để bá» các phong tục tổ tiên. Chá»§ nghÄ©a Mac-Lê không thể xóa được não trạng văn hóa cá»§a dân tá»™c mình trong má»™t sá»›m má»™t chiá»u.
-Xin lổi tôi lại đụng chạm với ông bạn vàng rồi.
-Ủa 2 cháu không giống nhau sao?
-Hai đứa Ä‘á»u là Việt Minh, nhưng chỉ có 1 là Cá»™ng Sản, còn 1 kia thì không.
-Như vậy cháu Ngân còn chạy vòng ngoài sao?
-Cháu chỉ là kháng chiến quân thuần túy chưa phải là thành phần chá»n lá»c. Mà thôi chú không cần nghe mấy chuyện nầy nhức đầu lắm.
-Tôi thấy thích nghỠnuôi ngổng giử nhà của chú Tưng quá.
-Nuôi ngổng phải biết chịu đựng sư ồ ào cá»§a nó.Khi chúng cùng cất giá»ng khàn khàn lên là cả nhà Ä‘inh tai nhức óc.
- Lý do nào đưa đẩy chú đến bầy ngổng nầy.
-Tụi nó theo dõi mình không nói chi. Mình chỉ nôm ná»›p lo kẻ gian tùng dấu vào cướp giá»±t, giết ngưá»i..không biết đâu mà rá». Mấy đứa nhá» bàn nhau phải nuôi chó dá»­ để tá»± bảo vệ gia đình. Sau khi cân nhắc, chú sợ chó cắn kẻ lạ, ngưá»i ta mượn cá»› bắt mình ná»­a. Có đứa đỠnghị nuôi két vá»›i quạ để trước nhà cho nó dòm ngó chừng.Nhưng két có tật tài lành, nghe bất cứ thứ gì cÅ©ng lập lại, còn khổ cho chá»§ hÆ¡n là không có. Còn quạ quá tùy tiện, khi muốn la thì la, còn không cạy miệng không nói.Cuối cùng chá»n ngổng, cần mẩn giá»­ nhà, biết ngăn cản ngưá»i lạ nhưng không thể hại ai.
-Thật vẹn toàn.
-Chú rất sợ xãy ra như hồi 45, ná»­a đêm vào bắt ngưá»i trói thúc ké, đưa ra bá» sông, lấy tầm vông đập má»™t cái ngay đầu, xô xuống má»™t cái đùng là xong. Khổ Ä‘au ở chổ chết rồi mà không biết ai giết, vì sao bị giết và không kêu oan được má»™t tiếng.
-Việt Minh có làm như vậy không?
-Thanh niên tiá»n phong, Hòa Hảo Ä‘á»u như vậy.
-Lá»±c lượng thanh niên tiá»n phong là tiá»n thân cá»§a mặt trận nhưng đảng CS chưa công khai Ä‘iá»u khiển nên có nhiá»u lạm dụng.
Sáu Hòa cưá»i to sau câu nói cá»§a năm Mum.
-Sao anh cưá»i như vậy.
-Tôi thấy ông bạn cố tri của tôi vào đảng chưa được bao lâu đã biết bênh vực đảng rồi.
-Anh nói tôi bênh vực?
-Anh giãi thích thêm coi, từ khi đảng lãnh đạo không có những vụ việc thanh toán hay sao?
-Nhưng bài vở hơn.
-Chính anh năm nói không hết ý, khiến cho ngưá»i ta nghÄ© là bênh vá»±c đảng.
-Anh sáu biết ngưá»i ta lặn lá»™i để vào đảng, chá»› tôi cóc cần.
-Bá»n chúng muốn đưa ngưá»i khả năng vào làm tay chân.Nhưng chỉ là tay chân, nếu muốn vươn lên hãy trong gương cá»§a kỹ sư Ngân.
-Như vậy không ai lên nổi sao?
-Xin lổi tôi không nói rá», phải có nhẩn tâm, đặt quyá»n lợi đảng lên tất cả.
Chủ Tưng sợ 2 anh em nhà hỠcãi vả nhau thêm rắc rối, mới can ngăn.
-Dù gì 2 cháu cÅ©ng là ngưá»i nhà, có cái tình vượt lên má»i thứ quyá»n lợi.
Năm Mum sợ chủ Tưng hiểu lầm có sự phân hóa giữa 2 anh em mới đính chính.
-Chú khá»i lo, anh em chúng tôi nói chuyện thẳng thừng như vậy, cái lý đôi khi va chạm nhưng cái tình sống chết vá»›i nhau không thay đổi.
-Như vây mới là anh em.
-Hai đứa còn tính đi đâu nửa hay không?
-Cá»› sao chú há»i vậy?
-Nếu không có việc gì cứ ở đây để chú đãi cơm rồi hãy đi.
-Chú không sợ?
-Sợ cái gì, nhà chú từ lâu cách ly vá»›i ngưá»i xung quanh.
-Cháu còn tá»›i nhà cà Quế gởi cho hắn chúc thư cảnh cáo đừng cam tâm quấy nhiá»…u ngưá»i dân, sẽ có ngày Ä‘á»n tá»™i.
-Cà Quế nhận thư chắc lồng lá»™ng, cố làm thêm cho nư giận, chá»› không lùi đâu. Äừng chá»c nó.
-Chú nể nó nhưng tụi cháu không được phép nể nó đâu.
Chá»§ Tưng cưá»i gượng gạo, lắc đầu nói.
-Chiến tranh ,hận thù, thanh toán và khổ đau khó tránh.
-Chú Ä‘i tu được rồi, Cháu biết có ông đạo khùng Ä‘ang ra sức truyá»n đạo tu nhân kính Phật
-Ở đâu vậy?
-Chú muốn đến chùa Sát Kiá»u há»i thăm lão câu sẽ có ngưá»i chỉ cho chú.
Năm Mum nhắc sáu Hòa.
-Nếu Ä‘i tìm cà Quế thì phải Ä‘i ngay, sợ trá»i sáng mình dể bị lá»™.
-Äể tôi viết mấy chữ trên tấm vãi nầy.
Sáu Hòa thò tay vào túi lấy ra tấm vãi trắng, rá»™ng bằng trang giấy há»c trò. Sáu Hòa trãi rá»™ng tấm vãi trên bàn và nhìn chú Tưng.
-Chú có mực đỠkhông?
-Mực không có, nhưng có bột chu sa để pha sơn gỗ.
-Cháu xin một ít.
Chú Tưng ra phía sau lấy một hũ nhỠbằng gốm chức châu sa, một chun nước lạnh và cái dĩa. Tất cả đặt trên chiếc khay bằng gỗ mang đặt trên bàn.
-Thiếu cây bút lông thôi.
-Anh dùng ngón tay cũng được.
-Không, chu cho cháu chiếc đũa.
Chủ Tưng mang cho Ngân chiếc đũa tre.
Ngân cầm chiếc đũa bẻ đôi.Những xá»› tre ngay đầu đũa trở thàng phần má»m trên đầu bút. Ngân lấy má»™t ít châu sa bá» ra dÄ©a và thêm nước vào cho thành má»™t chất nhão sá»n sệt màu Ä‘á».Ngân lấy chiếc đũa cấm tay như cầm bút và bắt đầu viết mấy chữ.
" Gởi cà Quế. Nhà ngươi phải ngưng ngay các hành động bắt bá»› khuấy nhiá»…u dân lành. Nếu không sẽ Ä‘á»n tá»™i má»™t ngày không xa."
Phần cuối thư, Ngân viết số 9 và vẻ hình trái tim.Năm Mum thấy vậy má»›i ngạc nhiên há»i.
-Cà Quế đâu biết chín Tâm là ai!
-Mình không thể viết tên Ngân được vì Ngân đã chết rồi. Chín Tâm là khuôn mặt lớn nhứt của Việt Minh ở địa phương, lẻ nào cà Quế không biết.
-Mình có tiếm danh của chín Tâm hay không?
-Việc nầy có lợi cho chín Tâm. Suy cho cùng việc trừ cà Quế là nhiệm vụ của chín Tâm.
Ngân viết xong, phùng má thổi phèo phèo cho mau khô.Chủ Tưng từ sau bếp trở ra , trên tay cầm 4 cái bánh ít.
-Hai cháu ăn đở mấy cái bánh nầy cho đở đói. Äêm còn dài lắm.
Ngân không khách sáo nói.
-Chú ở đâu mà có mấy thứ nầy thật tuyệt vá»i.
Ngân nói xong đưa tay cầm cái bánh lột hết lá và ăn ngay.Năm Mum cũng lấy bánh ăn giống như Ngân.Ngân ăn tiếp cái thứ hai và nói.
-Äi đếm mà có bánh ít ăn, ngon tá»›i xúc động cả ngưá»i.
Chá»§ Tưng không nói chỉ cưá»i cầm bình tích rót nước trà cho 2 ngưá»i. Cả hai vá»™i vả á»±c nước trà nóng và đứng lên. Ngân đưa tay nắn chá»§ Tưng.
-Tụi cháu không quên được tấm lòng của chú.
Chá»§ Tưng mỉm cưá»i nói.
-Nhà cà Quế cách doanh trại y không quá 100m. Phải cẩn thận.Nếu kinh động chúng mất mạng như chơi. Nên kín miệng, không cho ai biết 2 cháu đã tới đây.
-Ngưá»i ta có đánh chết, tụi cháu cÅ©ng không khai. Chú cứ yên chí.

( còn tiếp)
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên
LYNHAN
Äại Tướng
Äại Tướng


Ngày tham gia: Apr 14, 2006
Bài gửi: 329

Bài gá»­igá»­i: 06.02.2010    Tiêu Ä‘á»: Trả lá»i vá»›i trích dẫn ná»™i dung bài viết này

Hai ngưá»i trở lại nhà chá»§ Hàm. Sáu Hòa nhảy xuống tam bản, mở xích, tiến ra sau cầm mái chèo khoa nhẹ dưới nước.Năm Mum nảy giỠđứng canh trên bá», cÅ©ng nhảy xuống cầm dầm bá» xuống nước bÆ¡i. Chiếc tam bản nhẹ nhàng lướt Ä‘i nhanh trên mặt nước. Sáu Hòa thấy trăng đã xuống dưới ngá»n cây.Sáu Hòa nhìn lên bầu trá»i, mây trắng kéo ngang, tạo nên những hình tượng kỳ dị, biến hóa khôn lưá»ng.Gío sông thổi hây hẩy, đũ mát ngưá»i.Nhiá»u xuồng ghe đã xuất hiện đổ hàng lên chợ. Sáu Hòa cho tam bản hướng vá» bến đình để đậu.Sáu Hòa nói.
-Trá»i sắp sáng.Bạn hàng các nÆ¡i bắt đầu đưa hàng hóa tá»›i chợ. Mình không khéo lở vận phải ở lại thêm ngày ná»­a.
-Äâu có gì phải lo. Ném cái thư là việc quá đơn giản.
-Trá»i sáng dể cho ngưá»i ta chú ý.
-Mình có cần hóa trang không?
-Anh là lá»±c Ä‘iá»n còn tôi là lão quê Ä‘i chợ.
-Như vậy tôi chỉ cần vấn khăn rằn trên đầu, đi đứng đậm đụi, còn anh mới phức tạp hơn.
-CÅ©ng chẳng có gì khó.Tôi đội nón lá, gắn thêm chòm râu, lưng còng má»™t chút, nhón gót khi bước Ä‘i cho ngưá»i lắc lư là đũ xài.
Tam bản cặp bến đình làng. Giá» nầy đã có dăm chiếc xuồng đậu sẳn.Ai nấy Ä‘á»u bận bịu khuân từng thúng hàng nặng lên bá» nên không ai để ý tá»›i ai.Nhất là trá»i chưa sáng hẳn, chưa nhìn rá» má»i vật. Có ngưá»i dùng tá»›i đèn soi để thấy đưá»ng Ä‘i cho vững. Năm Mum bá» xích , buá»™t vào ná»c cầu. Hai ngưá»i bước nhanh lên bá». Năm Mum Ä‘i thật chậm chá» sáu Hòa tạt vào góc đình hóa trang. Năm Mum nhìn dá»c, nhìn ngang, thấy ngưá»i qua lại lưa thưa, nên không bận tâm. Song năm Mum thấy trong số ngưá»i qua lại, ngoài các bạn hàng lam lÅ©, còn có những cư dân dậy sá»›m Ä‘i chợ mua hàng nóng sổi hoặc vào quán uống cà phê.Mấy ngưá»i nầy có vẻ tò mò, chú ý nhìn ngưá»i Ä‘i ngược vá» phía chợ.Năm Mum dừng lại há»i nhá» sáu Hòa.
-Anh xong chưa, mấy dân địa phương chú ý mình đó.
-Anh đã cuống rồi phải không?
Năm Mum giật thót ngưá»i, khi sáu Hòa đã đứng sát bên anh từ lúc nào, ká» miệng vào tai anh thầm thì.
-Anh xong mà không báo làm cho tôi giật mình.
-Anh năm có vẽ căng rồi đấy.
-Tôi không sợ nhưng thấy ngưá»i ta nhìn mình, tôi cảm thấy nhá»™t.
-Anh tuy quen đánh trận nhưng chưa kinh nghiệm chiến đấu đơn độc.Mình càng hốt hoảng càng dể bị lộ.
-Tôi luôn có cảm giác mình Ä‘ang là mục tiêu cho ngưá»i theo dõi.
-Dó là mặc cảm quá chú ý vá» mình.Anh năm phải đưa sá»± chú ý đó vá» phía ngưá»i.
-Nhưng mình đâu thể quên mình được.
-Anh cứ nhá»§ thầm, tá»›i đâu thì tá»›i, sẽ quên mình tức thá»i.
Năm Mum cưá»i.
-Căng thẳng như vậy chớ không sợ hải đâu.
Sáu Hòa cưá»i lá»›n.
-Tôi biết anh năm gan to bằng trá»i mà.
-Nói nhỠmột chút sắp tới bản doanh cà Quế rồi.
Hai ngưá»i im lặng. Sáu Hòa Ä‘i đứng lắc lư bị năm Mum bá» lại phía sau. Khi Ä‘i ngang vá»ng gác, sáu Hòa giả bá»™ tiến gần vá»ng gác coi phản ứng lính canh thế nào.
-Ê! ông già bộ muốn chết sao mà rà sát đồn canh dử vậy?
Sáu Hòa tảng lỠnhư điếc, vẩn tiếp tục đi sát đồn. Tên lính gát, đứng lên, kéo cu-lát súng nghe cái rốp, quát tháo lên.
-Bộ ông tưởng tôi không dám bắn.
Thấy thái độ hùng hổ cá»§a tên lính, sáu Hòa mỉm cưá»i, lạng ra xa. Sáu Hòa tiếp tục Ä‘uổi theo năm Mum, dù không nhìn ngược nhưng sáu Hòa có cảm giác tên lính Ä‘ang theo dõi mình. Năm Mum Ä‘i chậm chá» sáu Hòa tá»›i.
-Anh coi thưá»ng cà Quế quá má»›i chá»c mấy tên lính Hòa Hảo, có thể gây chú ý cho bá»n chúng.
-Nó đâu dám bắn ông già đi cà xiên cà niểng.
-Nhưng nó quan sát anh, lở phát hiện ngụy trang thì sao.
-Trá»i còn tối tôi má»›i cả gan như vậy.
- Anh phải cảnh giác, nơi đây còn có ánh đèn, bất chợt soi vào mặt mình là bể chuyện.
-Bể chuyện thì sao? Nó cũng chẳng làm được gì mình.
-Anh sáu có vẻ khinh thưá»ng đối thá»§ quá.
-Tôi tá»± tin vào kinh nghiệm chá»› không coi thưá»ng chúng.
-Thú thật tôi không thích chiến đấu theo kiểu mạo hiểm như thế nầy.
-Tôi lại có cảm giác thú vị khi biết mình đang gặp nguy hiểm.
-GiỠtôi mới hiểu anh sáu mắc bệnh tâm thần rồi.
-Vậy sao?
-Có ngưá»i bị bệnh mất cảm giác.Ngưá»i nầy chỉ tìm lại cảm giác sau những giây phút nguy hiểm.
-Tôi mà như vậy? Tôi còn biết yêu thương, biết giận, biết thù...
-Chính thất tình má»›i khÆ¡i dậy cảm giác ngưá»i mắc bệnh.
-Tôi không tin như vậy?
Năm Mum cưá»i nói.
-Anh sáu tin hay không chẳng quan trá»ng.Song tôi nghÄ© má»™t lúc nào đó anh hiểu anh hÆ¡n.Bây giá» mình tập trung đối phó tình cảnh trước mắt.
Hai ngưá»i nói qua nói lại, không hay Ä‘i tá»›i nhà cà Quế. Hai ngưá»i dừng lại và tản ra.Mổi ngưá»i nép vào má»™t thân cây bên đưá»ng. Sáu Hòa thấy ngưá»i Ä‘i đưá»ng càng lúc càng nhiá»u hÆ¡n. Hướng đông má»™t ánh hồng lóe lên. Gà trong thôn xóm đã bắt đầu gáy hiệp má»™t.Sáu Hòa nói vá»›i năm Mum.
-Anh năm chỉ núp kỹ quan sát và yểm trợ. Má»i việc để tôi lo.
-Nhớ cẩn thận!
Sáu Hòa thấy tên lính gát ngồi trên ghế, đặt trước hành lang nhà.Súng vắt ngang đùi.Mặt hắn nhìn đăm đăm vá» phía trước.Sáu Hòa nhận định tên lính nầy tuy vẩn thức, nhưng hắn không cảnh giác. Mắt hắn nhìn nhưng không quan sát. Tâm hồn hắn như lang thang nÆ¡i nào đó.Sáu Hòa nhảy từ bóng cây nầy sang thân cây khác, men gần tá»›i nhà. Sáu Hòa Ä‘i ngược vá» phía sau nhà, tiến sát vách tưá»ng.Sáu Hòa tìm vị trí thuận lợi, đứng khuất sau lưng tên lính.Sáu Hòa dành má»™t phút kiểm soát quang cảnh xung quanh, thấy không có gì khác lạ. Sáu Hòa đưa tay vào túi lấy tấm vãi có cá»™t hòn đá nhá».Sáu Hòa vun tay ném hòn đá sau lưng tên lính. Hòn đá chạm ná»n lát gạch vang lên tếng cạch.Tiếng động khiến tên lính đứng bật dậy, quay phía sau tìm vật gây tiếng động. Hắn dáo dác tìm không thấy gì cả.Má»i cá»­ chỉ cá»§a tên lính Ä‘á»u được ánh mắt sau cá»­a sổ theo dõi.Không khí im lặng vẩn bao trùm. Sáu Hòa thấy không việc gì xãy ra má»›i rá»i nÆ¡i ẩn nấp, bước ra đưá»ng.Sáu Hòa Ä‘i thật nhanh, song chiếc bóng ngã xuống đưá»ng kéo dài ra khiến ngưá»i ta trông thấy rá» hÆ¡n.Má»™t tiếng thét vang lên, đồng thá»i 2 cánh cá»­a chính mở tung.
-Bắt tên nầy lại, nhanh lên!
Má»™t bóng ngưá»i xông ra từ cá»­a chính căn nhà, trên tay cầm khẩu súng lục. Hắn vừa chạy, vừa đưa súng lên lấy đưá»ng ngắm vá» hướng sáu Hòa.Sáu Hòa bị hai tên lính Ä‘uổi theo bén gót.Sau Hòa cố chạy nhanh, vừa lạng ngưá»i zic zắc để tránh đạn từ phía sau. Măm Mum thất kinh hồn vía khi diển tiến bất ngá» xãy ra. Ngưá»i cầm súng Ä‘uổi theo sáu Hòa chẳng ai khác hÆ¡n cà Quế. Hắn dậy sá»›m Ä‘ang đứng ngay cá»§a sổ nhìn ra ngoài, quan sát ngưá»i dân Ä‘i qua lại. Hắn có cái thú ra ngoài quán thưởng thức ly cà phê Ä‘en khi trá»i chưa sáng hẳn. Sáu Hòa ném thư ngay vào lúc hắn chuẩn bị ra ngoài. Khi cà Quế chạy ngang nÆ¡i năm Mum núp.Năm Mum tá»± nhiên phản ứng xông ra, bất thần rút dao đâm sâu vào bụng cà Quế. Cà Quế thét lên má»™t tiếng ối, buông rÆ¡i khẩu súng, ôm vết thương lão đão, té xuống đưá»ng. Năm Mum chá»m tá»›i, chụp lấy khẩu súng, quay lại bắn vào đám lính Ä‘ang Ä‘ang chạp lúp xúp phía sau.Mấy phát súng khiến đám lính tản ra ngay. Năm Mum thoát chạy theo sáu Hòa. Sáu Hòa bị Ä‘uổi nà, quẹo vào má»™t hẻm tối.Tên lính bất ngá» xông vào hẽm, không thấy rá» cảnh vật bị sáu Hòa chận giò lão đão té.Trước khi té, hắn nhận má»™t cú đấm như trá»i giáng ngay cạnh hàm, buông mình xuống đất bất động. Tên thứ hai vừa trá» tá»›i, sáu Hòa thụp ngưá»i xuống, nắm cánh tay trên và kê vai vào ngá»±c , đưa vào thế vật, tung hắn văng xa mấy thước , va vào gốc cây vang tiếng quỵt. Sáu Hòa trở ra đưá»ng, gặp năm Mum vừa tá»›i. Hai ngưá»i lẩn trong đám ngưá»i Ä‘ang hốt hoảng chạy loạn vì mấy phát súng nổ. Hai ngưá»i phóng nhanh xuống tam bản, bung ra giữa dòng, chèo nhanh qua bên kia bá». Sáu Hòa thấy con nước ròng buổi sáng chưa đứng hẳn.Nếu Ä‘i bằng tam bản không biết bao giá» tá»›i nÆ¡i an toàn. Cả hai quyết định bá» tam bản lại. Năm Mum cá»™t tam bản vào má»™t gốc bần đồ sá»™, toàn thân ngã ra sông, nhánh sum sê cá»§a nó che kín má»™t khoảng rá»™ng.Hai ngưá»i lên bá», theo thôn lá»™ chạy vá» hướng Bù Hút. Sáu Hòa nghÄ© nếu cứ cuốc bá»™ kiểu nầy, chắc tá»›i Bù Hút bị sáu Bê đón đưá»ng bắt. Sáu Hòa suy nghÄ© tìm cách thoát thân.Năm Mum đỠnghị.
-Hay là mình trở lại nhà chú Hàm trốn ở đó, chỠtình hình êm rồi đi tiếp.
-Không được, bá»n chúng sẽ sục sạo khắp nÆ¡i, không bá» qua nhà chú Hàm đâu.
-Như vậy mình tính sao?
-Mình cứ Ä‘i chá»› biết sao, nhưng không theo đưá»ng cái ná»­a, mình băng đồng, lá»™i ruá»™ng an toàn hÆ¡n.
Hai ngưá»i theo cầu khỉ bắt ngang vàm kinh, hướng vá» xẻo Sung.Hai ngưá»i lÆ¡n tÆ¡n xuyên qua những rặng tre già, định trổ ra đồng.Äá»™t nhiên nghe tiếng cưá»i khúc khích.Hai ngưá»i hoảng hốt tưởng lá»t bẩy, mổi ngưá»i nhào má»™t phía, để ẩn nấp.
-Ngưá»i nhà đây, đừng có sợ.
Sáu Hòa nghe tiếng mưá»i Hổ, vui mừng nhảy ra há»i.
-Lão câu nầy tài như thần ta! Lão làm sao biết tụi tôi tới đây để đón.
-Các ngưá»i vì hồ đồ nên không biết bản lãnh cá»§a lão câu nầy.Cà Quế muốn bái ta làm sư phụ mà ta không chịu.
-Nhưng lão có bằng lòng với 2 đứa nầy hay không?
-Hai đứa nhà ngươi thá»i ta không dám, trừ khi rá»i khá»i Việt Minh.
-Không nên Ä‘i lạc Ä‘á».Lão làm sao biết chúng tôi ở đây.
-Dể ợt! Lão theo dõi 2 ngươi từ đêm tá»›i giá».
-Sao lão không xuất hiện mà âm thầm theo dõi như vậy.
-Nếu ta xuất hiện các ngươi không dám làm việc tính làm.
Sáu Hòa cưá»i khì trước sá»± tinh ranh cá»§a lão " thần tiên khùng ".Trong tận cùng trong tâm hồn, sáu Hòa rất phục lão câu ở khả năng tháo vác và lanh lợi, nhất là tiên liệu như thần.
-Lão phát hiện chúng tôi từ lúc nào?
-Ngay từ lúc mới vào nhà lão tư Hành.
-Lão phát hiện từ sơ suất nào của chúng tôi.
-Các ngươi không sơ suất nhưng ta hiểu được tình thế.
Năm Mum hiếu kỳ há»i.
-Chú giãi thích thêm vì sao chú biết?
-Lão thấy tư Lê mà không thấy Kỳ đã đặc câu há»i.Tư Lê không thưá»ng xuyên xuất hiện trên giang hồ, tá»± nhiên hiện diện nhà tư Hành, nếu không theo Kỳ phải có lý do quan trá»ng.
-Chú thấy Kỳ lúc nào?
-Ta không thấy nhà ngươi nói chuyện gì ra hồn hết.Ta ngồi đó nhưng để tâm tập trung công lực, lắng nghe hơi thở thằng Kỳ, đang ngồi trốn trên đòn ngang, bên trên buồng ngủ, sau tấm bát quái hà đồ treo nơi đòn dông.
-Công lực gì mà nghe hơi thở xa như vậy.
-Äây là ná»™i công tâm pháp cá»§a Nam Hải đạo sư, thầy cá»§a ta truyá»n dạy.
-Lão truyá»n dạy cho chúng tôi được không?
-Phương pháp tập luyện công phu nầy không khó nhưng có nhiá»u loại ngưá»i không bao giá» luyện thành.
-Dể mà luyện không được,lão nói nghe kỳ cục vậy.
-Không có Ä‘iá»u gì khác thưá»ng đâu. Tâm pháp nầy có nguồn gốc từ phép tham thiá»n cá»§a sư tổ Vạn Hạnh, phái Hoa SÆ¡n.Ngưá»i luyện muốn Ä‘i tá»›i thiá»n chứng, phải cởi bá» tất cả thất tình má»›i hy vá»ng đạt hiệu quả. Khi có thiá»n chứng, ngưá»i tập má»›i luyện khả năng Ä‘iá»u khiển ná»™i lá»±c. Ná»™i lá»±c tập trung được, cho con ngưá»i má»™t khả năng nghe ngóng từ xa.Mấy tên Việt Minh như các ngưá»i, lòng oán giận và tham vá»ng ngút trá»i làm sao há»c đòi phép tiên.
Năm Mum hiểu ra được căn cơ phép " tiên".
-Như vậy chỉ có ngưá»i Ä‘i tu như lão má»›i há»c được tâm pháp phải không?
-Ta chưa bao giỠnói như vậy.Nếu như tên Việt Minh như ngươi bỠđược thất tình, lòng nhẹ nhàng thanh thản, việc luyện tập không trở ngại.
-Tôi là má»™t kháng chiến quân, má»™t đảng viên Cá»™ng Sản làm sao làm nguá»™i cục lá»­a trong lòng. Äành chịu thua!
-Biết như vậy đừng van nài nửa.
Sáu Hòa thấy lão câu vá»n năm Mum như mèo vá»n chuá»™t.
-Tôi biết lão mưá»i giá»i nhưng khoát lác không dở. Bây giở lão có cách nào cứu mấy thằng em hay không?
-Lẻ ra, Việt Minh ta phải để chết, ngặt các ngươi là ngươi nhà. Những ngưá»i ta cần sống để giúp ta tìm năm Tấn trả thù cho chá»§.
-Chúng tôi cÅ©ng vì lão mà Ä‘i ngược lại chá»§ đích cá»§a Việt Minh, thay vì phải "tiêu" bá»n chá»§ giàu có, "tá»" bá»n trí thức tạch tạch sè.
-Các ngươi không phải tạch tạch sè là gì?
Lão câu cưá»i rú lên.Năm Mum lá»… má»… bào chá»­a.
-Chúng tôi cũng phải quên xuất thân của mình, đồng hóa thân phận với bần nông, nếu không muốn bị thanh trừng.
-Sống như vậy mà sống được? Thôi bỠqua chuyện đó.Ta đã sẳn sàng phương tiện cứu hai ngươi.
Lão câu nói xong, chỉ tay hướng vàm kinh xáng Sa Äéc.Sáu Hòa nhìn theo hướng cánh tay lão câu thấy má»™t ghe lưá»ng to,mui bằng gổ chắc, sức chở từ 7 trăm tá»›i má»™t thiên giạ lúa, đậu sát bá», có 2 tay chèo Ä‘ang đứng vào vị trí.Lão câu nói.
-Äây là ghe chở chuối Ä‘i Sài Gòn. Ghe đã đầy hàng, chá» con nước lá»›n là lên đưá»ng.Hai ngưá»i xuống nắm mổi ngưá»i má»™t tay chèo.Ghe tá»›i Long Hưng, Nước Xoáy, mấy ngươi leo lên bá» dông tuốt vá» trá»ng an toàn.
Cả hai, sáu Hòa và năm Mum nhanh nhẹn nhảy xuống ghe. Mổi ngưá»i nắm má»™t tay chèo. Lão câu nhảy xuống ghe nói vá»›i chá»§ lái.
-Chú cho ghe lên đưá»ng được rồi. Lão tăng thêm cho chú 2 tay chèo, khá»i căng buồm, giá» nầy không có gió.
Nói xong lão quay sang sáu Hòa nói.
-Hai anh em chịu khó má»™t chút để quá giang tá»›i nhà hé. Äây là tám Mén cá»§ng là đệ tá»­ cá»§a đạo gia, không gì phải lo lắng. Ngưá»i nhà vá»›i nhau cả.
Lão nói xong, vổ vai hai ngưá»i và phóng mình lên bá».Ghe chuối tách bến tức thì.Nước sông bắt đầu đứng lại, để trở luồng.Lão câu đưa tay vẩy chào 2ngưá»i.
-Hai ngươi Ä‘i mạnh giá»i.Ta mang tam bản gởi chá»§ Hàm, cho ngưá»i mang vỠđừng lo.
-Cám ơn lão " thần tiên " !
Sáu Hòa nói vói lại, dưá»ng như ná»­a khâm phục , ná»­a châm biếm

(còn tiếp)
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên
Trình bày bài viết theo thá»i gian:   
gá»­i bài má»›i   Trả lá»i chá»§ đỠnày    Diá»…n đàn VietUtahNews -> Truyện Thá»i gian được tính theo giá» MST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... 11, 12, 13, 14, 15, 16  Trang kế
Trang 12 trong tổng số 16 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyá»n gá»­i bài viết
Bạn không có quyá»n trả lá»i bài viết
Bạn không có quyá»n sá»­a chữa bài viết cá»§a bạn
Bạn không có quyá»n xóa bài viết cá»§a bạn
Bạn không có quyá»n tham gia bầu chá»n

TRANG CHỦ       ÄẦU TRANG       TRỞ VỀ Äăng nhập  |  Gởi bài viết  |  Quảng cáo  |  Liên hệ
© 2004 - 2008 Bản quyá»n thuá»™c vá» VietUtahNews.com.
® Ghi rõ nguồn VietUtahNews.com khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
Developed by HaiSystem.com.
QuangCaoJenHa
VietUtahNews.Com
QuangCaoAlexis