» Forums
Site được cập nhật vào: 2010-09-07 18:11:35
Diá»…n đàn VietUtahNews :: Xem chá»§ đỠ- Ngưá»i Việt làm ăn ở Mỹ
 Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Nhóm làm việcNhóm làm việc   Thông tin cá nhânThông tin cá nhân   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Äăng nhậpÄăng nhập 

Ngưá»i Việt làm ăn ở Mỹ

 
gá»­i bài má»›i   Trả lá»i chá»§ đỠnày    Diá»…n đàn VietUtahNews -> Thảo Luận Cá»™ng Äồng Việt Nam Utah
Xem chá»§ đỠtrước :: Xem chá»§ đỠkế  
Tác giả Thông điệp
homepage
Binh Nhất
Binh Nhất


Ngày tham gia: Apr 30, 2009
Bài gửi: 4

Bài gá»­igá»­i: 24.01.2010    Tiêu Ä‘á»: Ngưá»i Việt làm ăn ở Mỹ Trả lá»i vá»›i trích dẫn ná»™i dung bài viết này

Mưá»i đồng không phải má»™t mà là ba, ba cái áo thun chữ T có in hình Tổng Thống thứ 41 cá»§a Hoa Kỳ. Äó là lá»i rao cá»§a các chị ngưá»i Việt Nam, những chá»§ gian hàng bán đồ lưu niệm ở góc đưá»ng sau Nhà Trắng.

"Ão thun Obama mưá»i đồng, mưá»i đồng"

Gian hàng cá»§a các chị là chiếc xe công ten nÆ¡ (container) cải tiến. Nếu hạ má»™t vách bên hông cá»§a thùng xe xuống thì thành cá»­a hàng xôm tụ, còn như đóng lại thì khi lưu thông trên đưá»ng phố ngưá»i ta thấy nó cÅ©ng giống như những xe tải bình thưá»ng khác.

Chiếc xe cá»§a các chị bên trong chứa những thứ hàng mà du khách sau khi vào tham quan Nhà Trắng, rồi còn vòng cổng hậu để nghía thêm nÆ¡i ở cá»§a gia đình Tổng Thống, cần mua. Khát nước? Äây nước ngá»t, nước suối đủ loại. Äói? Có liá»n các loại bánh mặn, ngá»t, ăn nhanh.

Äồ lưu niệm? Thế mạnh cá»§a các chá»§ gian hàng này: áo thun, áo khoác, nón, đủ màu sắc và hình ảnh cá»§a những địa danh nổi tiếng, những nhân vật được công chúng yêu thích. Nhưng tiêu thụ mạnh nhất vẫn là áo thun chữ T có in gương mặt Barack Obama vá»›i giá mưá»i đô la ba cái.

Không phải chỉ có các xe cá»§a ngưá»i Việt đậu ở đây để bán hàng. Khách còn thấy có khoảng mươi chiếc xe cá»§a ngưá»i Trung Quốc, Hàn Quốc, Mexico đậu bên cạnh. Nhưng phải nói, chỉ có gian hàng cá»§a các chá»§ ngưá»i Việt là đông khách.

Äể thấu đáo hÆ¡n, khách bước qua gian hàng cá»§a các ngưá»i chá»§ Trung Quốc, Hàn Quốc, Mexico tìm hiểu. Lạ, mặt hàng và giá cả y chang nhau. A! Vậy thì tại sao kẻ bán không ngá»›t tay, ngưá»i ngồi chÆ¡i ngáp gió? Rồi khách phát hiện, chính tiếng rao "Ão thun Obama mưá»i đồng, mưá»i đồng" bằng đủ thứ tiếng cá»§a các chị ngưá»i Việt là sá»± khác biệt duy nhất giữa các gian hàng.

Tiếng rao lảnh lót giữa lòng phố Washington DC đã kéo chân ngưá»i đến gian hàng. Và, vá»›i khách Việt thì tiếng rao còn níu cả bước chân Ä‘i. Tiếng rao còn góp phần làm cho Thá»§ đô hành chính nghiêm trang cá»§a Hoa Kỳ được trẻ trung, sinh động và hấp dẫn.

Tai nghe tiếng rao dõng dạc tá»± tin, mắt nhìn đôi tay thoăn thoắt gói hàng, mươi bước đằng kia có bóng dáng ngưá»i cảnh sát Hoa Kỳ đứng giữ an ninh trật tá»±. Trong khung cảnh như vậy, khách hiểu, các chị và Washington DC đã là má»™t.

Bad Luck - Hạt cát trong sa mạc Las Vegas

Bad Luck há»i, "Hai cháu tên gì?", cả hai không trả lá»i, ông tá»± đặt. Khách lá»›n tên "Từ Từ" vì làm gì cÅ©ng từ từ. Khách nhá» tên "Không Biết" vì há»i gì cÅ©ng không biết.

Chương trình "khám phá Las Vegas" cá»§a hai khách Việt Nam má»›i qua Cali được vài ngày thật ngẫu nhiên và tùy hứng. Nhân đối tác há»§y cuá»™c hẹn cuối tuần, mừng húm, khách lá»›n tuổi nói vá»›i khách nhá» tuổi hÆ¡n: "Tại sao má»™t vùng sa mạc khỉ ăn đá, gà ăn muối như Las Vegas lại moi được tiá»n cá»§a nhiá»u ngưá»i trên thế giá»›i?". Thế là hấp má»™t cái, cả hai đã yên vị trên xe đò trá»±c chỉ Las Vegas.

Những tưởng có chút tiá»n còm trong túi là bảnh tá»n tẻng, là đã có thể ăn và ở hai ngày cuối tuần tại Las Vegas; ngỠđâu đã Ä‘i qua hÆ¡n năm khách sạn mà vẫn chưa tìm được chá»— qua đêm, vì hết phòng! Lúc này khách lá»›n má»›i ngá»› ra xanh xám mặt mày há»i khách nhá»: "Chúng ta ăn nÆ¡i đâu và ở nÆ¡i nào, hả em?" - Khách nhá» trả lá»i: "Dạ, em không biết ạ!".

Äúng lúc đó Bad Luck lên tiếng, "Hai cháu má»›i ở Việt Nam qua hả?". Trá»i Æ¡i, chung quanh toàn nói tiếng tây, tiếng u, chợt có ngưá»i há»i mình bằng tiếng má đẻ, lại Ä‘ang trong hoàn cảnh ngặt nghèo, hai khách mừng muốn nhảy tá»­ng. Ông nói tiếp, " Hai cháu cần nÆ¡i ở phải không? Qua giúp!". Tại quầy tiếp tân cá»§a má»™t khách sạn nhiá»u sao, ông móc cái thẻ gì đó, nhận chìa khóa phòng rồi trao lại cho hai khách, "Lên mà ở, tiá»n bạc xong rồi, chừng nào đói Ä‘iện thoại gá»i Qua qua".

Äịnh bụng sẽ không gá»i cái ông Qua đó qua, nhưng Từ Từ và Không Biết đã liá»u mạng tìm đến má»™t số nhà hàng gá»i thức ăn, nếm thá»­, rồi cưá»i ngất. Thôi thì phải gá»i vậy. Nghe Ä‘iện thoại, ông dặn, "Nếu có quần áo sang sang má»™t chút thì mặc vào, mươi phút nữa Qua dẫn Ä‘i ăn tại má»™t nÆ¡i đặc biệt lắm". Sau khi ngắm nghía hai khách từ đầu đến chân, ông vá»— tay đánh bép, "Ngon lành!". Ông đưa Từ Từ và Không Biết vào khu sòng bài dành riêng cho khách chÆ¡i từ 200 ngàn đô la má»™t cây trở lên; tại đây có nhà hàng vô cùng sang trá»ng phục vụ riêng cho đối tượng này, không lấy tiá»n. Thấy Từ Từ và Không Biết bị khá»›p (vì thấy trong chuyện này có Ä‘iá»u gì đó gian dối), ông nhắc, "Tá»± tin, thoải mái lên, thích ăn gì nói Qua gá»i", rồi búng tay kêu ngưá»i phục vụ, "Ê, có hai khách Vip!".

Từ Từ quan sát bàn bên cạnh thấy có hai ngưá»i phụ nữ à châu mắt đỠdại, quần áo nhàu, tóc rÅ© rượi, mặt khô mốc, Ä‘ang ăn ăn uống uống má»™t cách vô cảm. Thấy ông há» gật đầu chào. Ông nói, "Hai ngưá»i đó đã đánh bài ba ngày ba đêm nay rồi!". Từ Từ há»i, "Sao ông biết?". Chính câu há»i này đã giúp hai khách "khám phá Las Vegas".

Ông xưng là Qua làm việc tại các sòng bạc Las Vegas từ 1979. Nghá» cá»§a ông thật buồn cưá»i: Mồi bài. NghÄ©a là, ông nhận tiá»n cá»§a trưởng sòng, rồi có nhiệm vụ nếu thấy các phụ nữ trung niên ngồi đánh bài thì... ngồi bên cạnh cùng đánh để tạo thêm sá»± hưng phấn cho há».

Từ Từ há»i - Thu nhập cá»§a ông có khá không? "Nếu tính luôn tiá»n quý bà thưởng khi ăn bài thì khoảng 150 ngàn đô la / năm" - Nhà ông ở đâu? "Trong sòng bài. Hệ thống khách sạn cá»§a chá»§ thế nào cÅ©ng để má»™t số phòng trống dành riêng cho khách chÆ¡i bài, Qua ở trong đó" - Quanh năm suốt tháng? "Ừ, quanh năm suốt tháng" - Vậy, ông ăn ở đâu? "Giống như mình Ä‘ang ăn vầy nè. Từ Từ má»§i lòng. Thân phận cá»§a ông có khác gì lục bình trôi thế mà còn hào hiệp đùm bá»c đồng hương! - Xin lá»—i, gia đình riêng tư cá»§a ông thế nào? "Trước cÅ©ng có bây giá» không!" - Lại phải xin lá»—i, không có gia đình, 150 ngàn đô la/ năm ông làm gì cho hết? "ChÆ¡i bài. ChÆ¡i những lúc rảnh rá»—i nhưng, luôn luôn thua!". ông nói thêm, "Bởi vậy những ngưá»i trong các sòng ở đây má»›i gá»i Qua là Bad Luck (không may mắn)" - Từ năm 1979 đến nay ông có vá» thăm quê hương không? Ông lắc đầu nhè nhẹ - Sắp tá»›i ông có định vá» không? "Không còn sức để vá» nữa, trong mình bệnh nhiá»u lắm rồi". Hai khách chợt se se trong dạ khi nghe ông Qua trả lá»i như thế.

Tiá»…n hai khách ra tận bến xe, mắt ông hoe hoe Ä‘á». Phải chăng hai ngày cuối tuần vừa qua, Từ Từ và Không Biết đã Ä‘em quê hương đến vá»›i ông rồi lại Ä‘em quê hương Ä‘i? Xe chạy, ông cứ đứng mãi bên đưá»ng nhìn theo. Từ kiếng chiếu hậu, khách thấy hình dáng Bad Luck má»›i đầu còn rõ, sau lẫn vào bụi cát trong sa mạc Las Vegas, mất tăm.

Thôi thì, chúng tôi sẵn lòng cuốn chữ Bad theo để chữ Luck mãi ở lại với ông, Luck ạ.

Æ i cô em Ca Li nóng bá»ng

Dân Cali nói vá»›i khách, "lâu lắm rồi Cali má»›i nóng tá»›i 82 độ fahrenheit như hôm nay". Äúng cái ngày nóng đó, cô em đã mặc má»™t cái sÆ¡ mi dài vừa qua khá»i mông, nÆ¡i vòng eo thắt hững há» sợi dây nịt màu đỠvà, bên dưới không có quần!

Khi cô em xuất hiện tại sảnh đón cá»§a khách sạn, má»i hoạt động cá»§a con ngưá»i ta tại đây gần như dừng lại. Ngưá»i nói, ngưng nói; ngưá»i Ä‘i, ngưng Ä‘i; ngưá»i viết, ngưng viết. Cả những ngưá»i đẩy va li, lau nhà, quét dá»n cÅ©ng bất động bởi, từ đầu đến chân, cô em nóng còn hÆ¡n nhiệt độ cá»§a Cali ngày hôm ấy.

Thoáng chút ngại ngùng, nhưng rồi khách cÅ©ng bước ra má»i cô em vào nhà hàng bên trong khách sạn để bàn công chuyện, như đã hẹn. Lại má»™t lần nữa khách trong Nhà hàng nín lặng khi cô em bước vào. Thế nhưng, vừa ngồi xuống ghế, như muốn thể hiện sá»± tôn trá»ng khách, cô em á»n ẻn, "Hôm nay vì hẹn làm việc vá»›i chị em má»›i phải mặc sÆ¡ mi cho kín đáo, chá»› gặp khi thá»i tiết nóng như vầy em đã diện cái áo hai dây rồi". Nghe vậy khách không bó tay mà, bó toàn thân!

Cô em qua Cali thật tình cá», lúc tiếng má đẻ còn bập bẹ. Vào má»™t buổi xế chiá»u nÆ¡i vùng quê biển nghèo Nam bá»™, ăn cÆ¡m xong cô em bước lá»§ng đủng qua nhà hàng xóm chÆ¡i đúng lúc chá»§ nhà chuẩn bị xuất phát vượt biên. Sợ lá»™, ngưá»i ta thẩy cô em lên ghe rồi phóng luôn ra biển. Chuyến Ä‘i trót lá»t! Khi có tin vá» con gái, má cô vừa khóc vừa cưá»i. Khóc, vì không biết đứa con má»›i vài tuổi đầu cá»§a mình sẽ sống ra sao ở đất lạ, quê ngưá»i. Cưá»i, vì bà theo đạo Phật. Bà tin "cái duyên (nghiệp) cá»§a con gái nó đến thì Trá»i cản cÅ©ng không được, nói gì tá»›i mình!". Bà ăn chay luôn từ ngày con gái "vượt biên".

Ở Cali từ nhá» vì vậy nếp sống, sinh hoạt, suy nghÄ©, giá»ng nói, cá»§a cô em giống dân bản địa nhiá»u hÆ¡n cố quốc. Cô em làm nghá» môi giá»›i nhà đất và có mối quan hệ xã há»™i đủ để lá»t qua cánh cá»­a nào mà cô cần lách qua. Cô em lái chiếc Mercedes mui trần giá 85 ngàn (ở Mỹ), ở trong má»™t ngôi nhà gần biển giá khoảng triệu đô. Cô em có má»™t hình vóc rất Việt Nam: ngưá»i thon thả, tóc Ä‘en suôn dài chấm eo, mắt to, miệng nhá», mÅ©i thẳng gá»n và, đôi chân phải nói là đẹp. Có lẽ rất ý thức vỠđôi chân đẹp cá»§a mình cho nên, khi cô em bước, khiến ngưá»i ta nghÄ© mặt đưá»ng được lót má»™t lá»›p bông gòn dày, và cô em phải nhún má»›i di chuyển được.

Thế nhưng, đã ở độ "U 40" mà cô em vẫn chưa lập gia đình. Cô em nói với khách, "đàn ông Mỹ và Việt thích em lắm, nhưng em cứ ở vậy cho hỠthèm!".

Dù là lần đầu tiên được tiếp kiến, nhưng tiếng tăm cá»§a cô em thì khách biết lâu rồi. Hiệu trưởng trưá»ng, ngưá»i vừa dạy, vừa ký tên cấp bằng cho cô em hành nghá» môi giá»›i địa ốc ở Cali nói vá»›i khách: "Bà ạ, cô ấy rất thông minh, há»c ít hiểu nhiá»u. Ngưá»i ta thi ba bốn lần chưa được cấp bằng, cô ta chỉ thi má»™t lần là đậu thứ hạng cao". Dân há»— trợ tài chính địa ốc Cali thì nghiêng mình bái phục: "Khi cô ta chịu nhúng tay vào thì má»™t đô la cÅ©ng có thể mua được nhà". Dân trong ngành môi giá»›i thì khen tài "nấu ăn" giá»i cá»§a cô em: "Nhà cá»­a xệu xạo nhưng qua tay cô em "xào nấu" (sá»­a sang lại) cÅ©ng thành bắt mắt, khách khó tính mấy cÅ©ng xìa tiá»n".

Thân gái má»™t mình ở xứ ngưá»i, thân cô, thế cô, xây dá»±ng được cho mình má»™t thương hiệu như thế, kể cô em Cali cÅ©ng thuá»™c nhóm ngưá»i chẳng phải vừa!

Khách nói vá»›i cô em: "Cần thiết lập má»™t hệ thống mua nhà ở Cali cho ngưá»i Việt trong nước, khách đảm nhiệm nguồn "cầu", cô em phụ trách nguồn "cung", nổi không?". Cô em vừa nói vừa chá»›p chá»›p làn mi cong vút được chải chuốt rất cẩn thận: "OK!". Khách gặng lại: "Tiá»n chuyển thế nào?". Cô em trả lá»i mà tròng mắt cứ lúng la, lúng liếng: "Bạn trai cá»§a em có đầu tư dá»± án ở Việt Nam. Anh ấy Ä‘ang cần hằng trăm triệu đô la. Tiá»n cứ đưa ở Việt Nam, ảnh alô cho em má»™t tiếng là khách cá»§a chị nhận nhà liá»n hà". Nhưng, cô em không dừng lại đó mà nÅ©ng nịu, vòi vÄ©nh: "Em há»ng làm "chùa" đâu nghen, hoa hồng cho vụ chuyển tiá»n "chui" này là 2%/trên tổng số".

Khách há»i tiếp: "Thế còn những ngưá»i Việt trong nước cần mua nhà nhưng không thể trả má»™t lần mà muốn góp hằng tháng, thì sao? Cô em là ngưá»i má»™t đô la cÅ©ng mua được nhà mà?". Cô em nguýt khách má»™t cái dài sá»c: "Chị thá»­ em phải không? Hiện, Nhà nước Mỹ Ä‘ang cho vay mua nhà vá»›i lãi suất rất thấp. Nếu bà con mình ở bển muốn mua nhà trả góp thì em sẽ tìm cách giúp cho, nhưng (lại nhưng) phải chấp nhận trả cao hÆ¡n lãi suất Ngân hàng Mỹ từ 1 đến 3 % à nghen".

Khách nhá»§ thầm: "Äúng "cò" Cali chính hiệu!".

Má»i chuyện bàn bạc đã xong, hợp đồng đã được ký kết, khách và cô em chào nhau. Khi ra vá», cái bắt tay cá»§a hai ngưá»i há» hững, ánh mắt cá»§a hai ngưá»i vô cảm, lòng hai ngưá»i chẳng vướng bận gì nhau; loại giao tiếp "tiá»n trao cháo múc" này cả hai đã quá quen rồi. Thế nhưng....

Ngày khách vá» lại Việt Nam trá»i Cali trở lạnh. Trên ngưá»i khoác hai áo dày, khách vẫn run lập cập. Äang lui hui vá»›i má»› hành lý, khách chợt nghe tiếng cô em, gá»i: "Hello, chị...". Ngẩng lên, khách chợt bắt gặp ánh mắt cô em ẩm ướt như trá»i Cali ngày hôm nay vậy. Khách tá»± há»i, đâu rồi ánh mắt rất lẳng cá»§a ngày qua? Cô em dúi vào tay khách năm ngàn đô la Mỹ, nói khẽ: "Chị vá» bển coi bà con mình ai khổ thì gởi biếu; hoặc chị thấy có cái chùa nào nghèo cúng dưá»ng giúp em...". Khách nghe vậy thắc mắc: "Sao cô em không gởi số tiá»n này cho má?". Giá»ng cô em buồn buồn: "Từ ngày em qua đây, gởi tiá»n vá» má em gởi trả lại, không nhận. Em định bụng, ráng ở bên này kiếm thêm chút đỉnh nữa rồi sẽ vỠđịnh cư ở quê nhà. Má chỉ có em, má rất cần em chăm sóc lúc tuổi già....".

Cô em Cali hôm nay đằm thắm vá»›i cái măng tô màu sim tím, cổ quấn khăn màu vàng nhạt và đôi chân đẹp được cái quần nhung Ä‘en ôm sát toát lên vẻ khá»e mạnh, sang trá»ng, ná»n nã.

Lúc chào nhau, khách cố tìm ánh mắt của cô em để chia sẻ nỗi lòng, nhưng cô em luôn tìm cách giấu, như giấu phần hồn của chính mình vậy.

Ừ thì khách vá» nhé, Æ¡i cô em Cali nóng bá»ng...
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên
Trình bày bài viết theo thá»i gian:   
gá»­i bài má»›i   Trả lá»i chá»§ đỠnày    Diá»…n đàn VietUtahNews -> Thảo Luận Cá»™ng Äồng Việt Nam Utah Thá»i gian được tính theo giá» MST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyá»n gá»­i bài viết
Bạn không có quyá»n trả lá»i bài viết
Bạn không có quyá»n sá»­a chữa bài viết cá»§a bạn
Bạn không có quyá»n xóa bài viết cá»§a bạn
Bạn không có quyá»n tham gia bầu chá»n

TRANG CHỦ       ÄẦU TRANG       TRỞ VỀ Äăng nhập  |  Gởi bài viết  |  Quảng cáo  |  Liên hệ
© 2004 - 2008 Bản quyá»n thuá»™c vá» VietUtahNews.com.
® Ghi rõ nguồn VietUtahNews.com khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
Developed by HaiSystem.com.
QuangCaoJenHa
VietUtahNews.Com
QuangCaoAlexis